Chương 3: Khát vọng dịu dàng

"Chao ôi."

Hộp đựng thức ăn đã nằm trong tầm tay, Linh Cưu thở dài não nuột một tiếng, chậm rãi mở ra, chậm rãi cầm một miếng bánh hoa quế, chậm rãi đưa tới miệng ăn, cả người mềm nhũn giống như không có xương. Ngước nhìn bầu trời đầy sao và đom đóm, thong dong thở dài một tiếng tựa như một cụ già tám mươi tuổi, nói: "Đời người thật là tịch mịch như tuyết ah."

Nếu như sớm biết, buổi tối nơi này sẽ hiện ra cảnh tượng xinh đẹp chấn động lòng người như vậy, nàng sơm sẽ không ngủ quên.

"Phốc." Một âm thanh không hợp thời vang lên, vẫn là cái tên áo trắng mang mặt nạ với dáng người mảnh khảnh kia, nàng dám chắc nếu có một cơn gió thổi qua hắn nhất định bị cuốn theo chiều gió. Hắn vừa cười vừa ôm bụng: "Hắc, ha ha!" Không biết có phải hắn chưa bao giờ được cười hay không, hai vai hắn vì cười run rẩy, khom lưng ngồi chồm hổm trên mặt đất, dường như hắn mắc cười đến nỗi muốn bò lăn ra đất mà cười rồi.

"…" Mặt Linh Cưu không chút biểu cảm ==""

Tên này có bệnh!

"Tiểu muội muội." Giọng nói ôn nhu của thiếu niên mang mặt nạ kia vang lên, trên mặt rõ ràng vẫn còn ý cười, làm cho khí trời ban đêm cũng ấm áp: "Ngươi tên là gì?"

Không thèm nhìn, tiếp tục không thèm đếm xỉa hắn. Nếu là ngày xưa, Linh Cưu nhất định lựa chọn nhắm mắt làm ngơ bỏ đi. Nhưng hôm nay cảnh đêm rất đẹp, đẹp đến mức vượt khỏi hiểu biết của nàng, chân thực và tự nhiên hơn trong phim ảnh và khoa học công nghệ trong máy vi tính rất nhiều. Hơn nữa giọng nói của thiếu niên này, thanh u giống như phản xạ của ánh trăng từ dưới sông nước, chậm rãi chảy xuôi không chút tính công kích, dòng nước chảy xui từ lỗ tai tiến vào trong lòng người ta, khiến người ta không tự chủ được bình tĩnh, tường hòa xuống.

Nàng… khát vọng mọi thứ ấm áp và dịu dàng, không có biện pháp chống cự lại chúng, lại sợ chúng tới quá gần.

Nếu như vậy, nàng xin được tham lam, ích kỉ một lần để hưởng thụ sự ôn nhu của thiếu niên này, thêm một chút thì được rồi.

Không chiếm được câu trả lời nên thiếu niên cũng im lặng.

Linh Cưu đèn nén suy nghĩ ngồi dậy nhìn hắn, có phải hắn muốn rời đi hay không? Đột nhiên phát hiện bên cạnh có âm thanh khác thường, liếc mắt qua liền thấy thiếu niên ngồi trên bãi cỏ bên cạnh nàng, ngửa đầu lên nhìn cái gì đó, không biết. ==

Bởi nàng nhìn lên từ phía dưới, Linh Cưu vẫn không nhìn rõ trái cổ của thiếu niên, cổ trắng như tuyết giống như muốn hòa tan da thịt, hết thảy đem lại cho người ta cảm giác hắn rất yếu ớt, kỳ ảo, không chân thực huyền ảo, bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất một cách đột ngột.

"Bắt được ngươi rồi." Bất chợt, âm thanh đùa giỡn của thiếu niên vang lên: "Ngươi đang nhìn lén ta."

"…" Một bước sa chân nghìn đời mang hận!

Thiếu niên vẫn ngồi yên không nhúc nhích, không có bất kì ý định tiến công hay chèn ép nào, giọng nói thanh u dịu dàng chậm rãi vang lên: "Tại sao không muốn nhìn ta?"

Mặt Linh Cưu xị xuống, ánh mắt làm bộ như đang ngắm cảnh xung quanh, nhưng nàng không biết trong con ngươi của nàng đã in dấu bóng dáng của thiếu niên kia, rõ ràng có bóng ngược của hắn ở nơi đó.

"…" Thở dài một tiếng, nam nhân cởi áo khoác, đắp lên người nàng. Tay hắn chần chừ, lại khát vọng chạm vào tóc của nàng, khẽ chạm một cái giống như người ta không cảm giác được.

Linh Cưu không biết vì cái gì, chỉ là giờ khắc này, gương mặt giấu đằng sau cái mặt nạ đó chắc chắn đang nhoẻn miệng cười, dịu dàng khiến người ta đang khóc cũng mỉm cười.

"Về sớm một chút đi, nơi này cảnh vào đêm rất đẹp, sau này đến đây ngắm cũng không muộn."

Linh Cưu xiết chặt hai tay, cơ thể và da thịt đều căng thẳng, sâu trong đáy mắt của nàng lộ ra sự bối rối.

Nàng khát vọng lại sợ hãi những thứ ấm áp và dịu dàng, dịu dàng quá sạch sẽ, quá thành tín sẽ khiến nàng trở nên long ngóng, giống như nàng mắc chứng chướng ngại giao tiếp xã hội, không biết nên làm cách nào để phản ứng và đáp lại.

Bóng dáng thiếu niên dần dần đi xa, ẩn nấp ở trong rừng.

"Linh Cưu, ta gọi là Linh Cưu." Khi đã không còn nhìn thấy bóng dáng thiếu niên kia nữa, nàng mới nói thật nhỏ. Sau khi nói xong, ánh mắt ảm đạm rũ xuống, thấy chiếc áo khoác trắng như tuyết trên người… cùng với một thanh cổ cầm.

Nhìn cái áo khoác trên người, Linh Cưu suy nghĩ xem nên đốt hay là vứt đi. Trên nó còn lây dính vận xui nha, để ở bên người quá lâu sẽ đem tới tai ương.

Một phen nghĩ sâu tính kỹ, Linh Cưu rút một tấm hoàng phù (lá bùa màu vàng), "phạch" lửa đổ phát ra, ném tới phía áo khoác trắng.

Vận xui màu xanh sẫm chỉ có Linh Cưu mới nhìn thấy, chảy ở bên trong lửa đỏ một chút xíu rồi tiêu tán, cuối cùng bạch y lại không chút bị tổn hại nào, lộ ra một cổ nhân khí.

"Sao lại như vậy được!" Linh Cưu ngạc nhiên cầm bạch y ngó trái ngó phải, xác định quả thật là hơi thở của loài người.

Đây là quần áo của người trần, không phải là vật xấu kết tụ vận đen.

Yêu quỷ sẽ không tự mình đi tìm phiền toái mà mặc quần áo của người, đồ của người phàm có dương khí sẽ gây thương tổn đến bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!