Edit: Tịch Ngữ
Thiếu niên đẹp như chi lan ngọc thụ khiến người ta không dễ quên, Giang Vô Mị vừa mới thi đấu xong, khí chất sắc bén vẫn chưa biến mất.
Thân thể Khanh Linh Khanh cứng đờ, đảo mắt một vòng, sau đó mới nói: "Mị ca ca, Cưu Nhi cướp kiếm, muội bắt nó trả lại, nhưng nó không chịu, còn kêu nô tài đánh muội nữa."
"Phốc!" Linh Cưu không nhịn được bật cười.
Xem ra, ở Khanh gia Khanh Linh Cưu đã quen bắt nạt "nàng", bây giờ lại tức giận đến ngu đần, cho nên không thể vận động đầu óc được, liền làm theo kẻ ác đi cáo trạng.
Ả không biết mở to mắt ra nhìn à, ở đây không phải Khanh gia, người ở xung quanh cũng chẳng phải đám nô tài sai đâu đánh đó của ả. Mọi người đều chứng kiến chuyện này, nàng cũng không còn là vị tiểu thư hèn hạ thấp kém không bằng nô tài ở Khanh gia, Khanh Linh Thước còn muốn dùng sọt úp voi à? Chuyện này có khả năng không?
Quả nhiên, không cần Linh Cưu mở miệng, Ôn Tử Ám đứng bên cạnh liền nói: "Ê! Khanh Linh Thước! Ngươi đúng là đồ mặt dày! Rõ ràng ngươi đem kiếm của Giang đại ca đi đặt cược, thua không chịu nhận còn muốn giật lại đồ người khác, mới bị tỳ nữ của người ta ngăn lại, sao lại biến thành người ta đánh ngươi?"
Khanh Linh Thước mới hoàn hồn, phát hiện nơi này không phải Khanh gia, người cha coi ả như bảo bối yêu thương không có ở nơi này.
"Đem kiếm của ta đánh cược?" Giang Vô Mị nhíu mày nhìn Khanh Linh Thước.
Khanh Linh Thước bị hắn nhìn rất hoảng hốt, sốt ruột giải thích: "Mị ca ca, không phải như vậy, Tiểu Thước cảm thấy Mị ca ca nhất định thắng cuộc! Đều do tên kia giở trò lừa bịp, nếu không Mị ca ca nhất định thắng…kiếm, cũng không bị thua mất kiếm."
Cuối cùng ả cũng không thể nói dối nữa. Giang Vô Mị mặc dù không hài lòng việc Khanh Linh Thước làm, trong lòng dâng lên ác cảm, nhưng hắn có phong độ của mình, hắn không vì chuyện này mà nổi giận với đứa trẻ tám tuổi.
Hắn nhìn Linh Cưu, hỏi: "Có thể trả lại cho ta không?"
Linh Cưu méo đầu cười, tươi cười hoàn mĩ như ngọc sáng, đặc biệt là đôi mắt linh động.
Ai ai cũng nghĩ nàng sẽ đồng ý, có lẽ mọi người đều cho rằng nàng sẽ nhân cơ hội này lấy lòng Giang Vô Mị, giành được hảo cảm của hắn…
Tống Lưu Giác hừ nhẹ: "Hoa si." (Mê giai í )
Sau đó nghe thấy âm thanh mát lạnh, mềm mại vang lên: "Giang thiếu gia định ra giá bao nhiêu?"
Mọi người: "…"(⊙ ⊙)
Giang Vô Mị cũng sửng sốt: "Ngươi…" nói cái gì?
Linh Cưu không cảm thấy mình nói sai, nghi ngờ hỏi lại: "Chẳng lẽ Giang thiếu gia muốn ta tặng không cho ngươi?"
Giang Vô Mị mấp máy môi, lại không nói được lời nào. Đúng là hắn nghĩ cô bé này sẽ đem thanh kiếm trả không lại cho hắn, trên thực tế ngay cả hắn cảm thấy bé gái cầm kiếm của hắn để lấy lòng hắn, tranh thủ lòng hảo cảm của hắn, hoặc là thể hiện ra dáng vẻ đáng yêu của mình.
Linh Cưu cũng đoán ra được suy nghĩ của hắn, híp mặt, khóe miệng xẹt qua nụ cười trào phúng, cất giọng nói: "Ngươi cũng không phải Tống Tiểu Bạch, dựa vào cái gì muốn ta đưa bảo bối cho người chứ."
"Cái này chính là của ta!" Giang Vô Mị khẽ chau mày.
Linh Cưu nói: "Nhưng bây giờ nó là của ta!"
Từ nhỏ tới lớn, Giang Vô Mị chưa từng gặp tình huống này. Phong độ của hắn không cho phép hắn cãi cọ với con gái, nhưng thanh kiếm này đã làm bạn với hắn ba bốn năm rồi, là món quà sinh nhật hắn thích nhất, kêu hắn bỏ qua là không thể nào.
"Ngươi muốn bao nhiêu tiền?" Giang Vô Mị lạnh giọng.
Linh Cưu hơi nhíu mày, dáng vẻ có chút khó xử: "Nghe Khanh tiểu thư nói, trên thanh kiếm này là Nam Hải Mặc Châu vô giá."
"Đồ hẹp hòi! Đồ bủn xỉn! Đồ tham tiền!" Khanh Linh Thước đứng bên cạnh không ngừng khinh miệt.
Giang Vô Mị lạnh lùng liếc qua ả, khiến ả câm họng.
Việc này ầm ỉ như vậy còn không phải do ả gây ra sao? Trong lòng Giang Vô Mị có phần tức giận với Linh Thước, lại cảm thấy Linh Cưu khó chơi. Ngay cả ấn tượng với Khanh gia cũng xấu đi.
"Năm trăm lượng…" Giang Vô Mị ra giá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!