Chương 27: Thắng lợi và nguyên tắc

Edit: Tiểu Ngữ

Ván thứ ba là ván quyết định tỷ số, có thể nói là ngắn nhất cũng dài nhất, kích động nhất đối với khán giả.

Trong ống đựng tên của Phong Dịch Khởi và Giang Vô Mị chỉ có ba mũi tên, hai người đứng ở phạm vi qui định công kích đối phương, người nào bị trúng tên rơi khỏi ngựa liền thua.

Tam mũi tên, rất ít, đối với người có sở trường bắn một lúc ba mũi tên như Giang Vô Mị mà nói chỉ cần một giây hắn liền có thể kết thúc trận đấu này.

Trên thực tế, đó là sự thật.

Giang Vô Mị không có thúc ngựa, lấy mũi tên đặt trên cung tên, kéo căng dây cung, trong nháy mắt khí thể cả người liền thay đổi, con ngươi hơi híp lại giống như diều hâu nhìn chăm chú con mồi, bình tĩnh sắc bén mà tàn khốc, một phát liền trúng.

Mặt Phong Dịch Khởi không thay đổi nhìn chằm chằm Giang Vô Mị, đáy mặt xẹt qua ánh sáng liều lĩnh, sau đó hai chân đạp một cái, hắn cứ nhiên giục ngựa chạy về phía Giang Vô Mị.

Hắn biết có tránh né cũng vô dụng, không bằng liều một phen biết đâu lại thắng!

Tinh thần của mọi người cũng khẩn trương lên, cảm giác lúc này thời gian trôi qua vô cùng chậm.

Giang Vô Mị nhìn Phong Dịch Khởi càng lúc càng đến gần, ánh mắt vẫn bình tĩnh cao ngạo như vậy, hắn tự tin cho rằng Phong Dịch Khởi không phải là đối thủ của hắn.

Một trận gió mát lặng lẽ thổi tới, ánh mắt hắn giống như lưỡi dao sắc lạnh, tay cầm mũi tên dần buông ra.

Bang!

"Hắt xì!"

Một khắc khi Giang Vô Mị sắp bắn tên, gió mát thổi tóc hắn phất qua gò má cùng mũi hắn… Khiến hắn bị ngứa, không nhịn được hắt hơi, ngón tay bắn cung cũng run khẽ.

Đáng chết!

Ánh mắt Giang Vô Mị lạnh lẽo, chân mày nhíu chặt đến nỗi xuất hiện rãnh sâu.

Đằng trước, khi Phong Dịch Khởi thấy Giang Vô Mị bắn cung, hắn cũng bắn, tốc độ của tay hắn cực kì nhanh, đem từng mũi tên bắn ra, chờ bắn xong hết ba mũi tên, hắn cũng không còn thời gian tránh né mũi tên của Giang Vô Mị, những đối mặt với ba mũi tên đoạt mệnh, Phong Dịch Khởi mím chặt môi, mặt không đổi sắc.

Mọi người cho rằng Phong Dịch Khởi nhất định sẽ chết thê thảm hoặc là bị thương nghiêm trọng nằm trên mặt đât, trên thực tế Phong Dịch Khởi trúng hai mũi tên, một mũi xượt qua gò má hắn, mang theo một ít da thịt, một mũi tên trúng đầu vai hắn, nhưng sức mạnh to lớn khiến hắn ngã về phía sau.

Bên kia, Giang Vô Mị cũng đang tránh né ba mũi tên, nhưng con ngựa này không chịu phối hợp với hắn, hắn đang hướng về bên trái tránh né, con ngựa liền hí lên một tiếng dài giơ móng vuốt lên tránh thoát một mũi tên, lại khiến thân thể Giang Vô Mị không ổn định, không muốn bị té nhếch nhác trên mặt đất, trong nháy mắt hắn dứt khoát nhảy xuống ngựa.

Dù sao thì Phong Dịch Khởi đã rơi xuống ngựa trước hắn, nếu hắn không thắng thì cũng là hòa nhau.

"Giang thiếu gia, ta thắng --!" Tiếng thiếu niên thở hổn hển truyền vào trong tai hắn.

Giang Vô Mị ngẩn ra, thình lình quay đầu nhìn về Phong Dịch Khởi.

Lại thấy, hai tay Phong Dịch Khởi ôm bụng ngựa, bộ dạng thảm hại bị con ngựa mang theo chạy tới, nhưng nét mặt hắn lại vui sướng khó tả, ánh mắt sáng như đuốc.

"Thiếu gia, lúc hắn sắp ngã khỏi lưng ngựa, may mắn chân hắn vướng vào bàn đạp." Một gã nô bộc lanh lợi đến bên cạnh Giang Vô Mị, giải thích với hắn.

Ngực Giang Vô Mị phập phồng lên xuống, chăm chú nhìn Phong Dịch Khởi cố chấp không chịu buông tuấn mã, lạnh lùng nói: "Ngươi thắng!"

Nghe câu này, Phong Dịch Khởi mới thả lòng, buông bụng ngựa, nhanh nhẹn tránh né vó ngựa.

"Không tính! Cái này không tính!" Khanh Linh Thước chạy nhanh vào sân, đi tới bên cạnh Giang Vô Mị, nhỏ giọng nói: "Mị ca ca, sao lại để cho hắn thắng! Rõ ràng hắn không phải là đối thủ của Mị ca ca, chỉ là may mắn thôi."

Giang Vô Mị cắt đứt lời ả: "Ta nói hắn thắng."

Chỉ là một cuộc thi đấu nho nhỏ, hắn thua cũng không sao. Huống chi, hắn không thua Phong Dịch Khởi, hắn thua trong tay số mệnh.

"Nhưng…" Khanh Linh Thước muốn cãi lại, vẻ mặt khẩn trương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!