Edit: Tiểu Ngữ
"Để công bằng, nhờ thiếu gia làm nhân chứng, thiếu gia đứng ra làm cái, tiền đặt cược sẽ được đặt ở chỗ của thiếu gia."
Linh Cưu không để Tống Lưu Giác có cơ hội cự tuyệt, liền đem hai miếng vỡ ngọc bội nhét vào tay Tống Lưu Giác.
Tống Lưu Giác đã tới đây xem trò vui một hồi lâu, không ngờ Linh Cưu lại kéo hắn xuống nước.
Ngọc bội được nhét vào trong tay hắn, đang muốn cự tuyệt lại nhận thấy bàn tay mềm mại của đối phương hơi run rẫy, không hiểu sao nhịp tim của hắn cũng rơi một nhịp, nhìn chằm chằm bàn tay được quấn khăn lụa trắng của nàng, không đành lòng từ chối.
Đúng lúc này, cô bé ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt long lanh nhanh chóng hiện lên vệt sáng thuần khiết: "Ta nghe nói thiếu gia là người rất công bằng, nhất định sẽ không thiên vị ai hết."
"Haha." Tống Lưu Giác kéo miệng cười, nghi ngờ nhìn chằm chằm Linh Cưu, nhỏ giọng: "Tuy ta không biết ngươi đang giở trò quỷ quái gì, nhưng ta không cảm giác Giang Vô Mị sẽ thất bại, cho nên… nếu muốn cá cược, ta cũng muốn tham gia."
Hắn cúi đầu liếc Tử Hà ngọc bội treo bên hông, nhíu mày rút một thanh chủy thủ có độ dài bằng nửa cánh tay hắn, chủy thủ được đặt trong vỏ màu vàng sẫm, trên vỏ được khảm từng viên đá quý màu xanh tím, đỏ sậm, thoạt nhìn rất đẹp và quý giá.
"Cây chủy thủ này của ta không rẻ, miếng ngọc bội vỡ của nàng không thể nào thay thế, Tống Lưu Giác cười híp mắt nhìn chằm chằm Linh Cưu: "Nhưng không sao, nếu có thua, bảo đại đường ca trả nợ đi, hắn nhất định sẽ giúp ngươi trả nợ, khi đó ta đi tìm đại đường ca đòi nợ cũng được."
"Tam ca…" Lúc này, Tống Ly Yên kêu lên, Tống Lưu Giác liếc mắt làm lời nói của nàng nghẹn lại, chỉ có thể dùng ánh mắt đồng tình nhìn Linh Cưu.
Linh Cưu tựa như không nhìn thấy, tầm mắt vẫn dừng trên mặt Tống Lưu Giác, méo đầu cười nói: "Thiếu gia, ngươi cười thật đẹp."
Lập tức Tống Ly Yên có xúc động ôm trán, không khỏi nghĩ: Lẽ nào đại đường ca xem trọng con nha đầu này là vì nó ngu ngốc?
Nếu như Linh Cưu biết ý nghĩ này của Tống Ly Yên, chắc chắn nàng sẽ dựng ngón tay cái lên.
Chỉ có trái tim Tống Lưu Giác không khỏi run rẩy, hắn có dự cảm xấu. Hắn nhớ, một tháng trước, nàng cũng nhìn hắn cười hồn nhiên như thế, nói với hắn: Tam thiếu gia, ngươi cười thật đẹp!
"Lưu Giác ca ca làm chứng là tuyệt nhất!" Lúc này, dù Khanh Linh Thước không muốn, nhưng vẫn vui vẻ đem bảo kiếm của Giang Vô Mị đưa cho Tống Lưu Giác.
Trong suy nghĩ của ả, Tống Lưu Giác cố ý chống lại Linh Cưu, hiển nhiên chứng tỏ hắn cùng phe với ả, vì vậy liền đem bảo kiếm đưa cho đồng bạn của mình, tự nhiên lại an toàn.
"Lưu Giác ca ca, nó không phải là người tốt!" Khanh Linh Thước tự nhiên đứng bên cạnh Tống Lưu Giác, nói.
Linh Cưu thản nhiên tiếp nhận đánh giá của ả.
"Ngươi và nàng, kẻ tám lạng người nửa cân." Tống Lưu Giác cười khinh thường nói, nhận bảo kiếm rồi bước qua bên cạnh hai bước, giữ khoảng cách với Khanh Linh Thước.
Vẻ mặt Khanh Linh Thước liền xám ngoét, trong mắt bắn ra tia lửa, sau đó tức giận đem toàn bị trút hết lên đầu Linh Cưu.
Trừng, trừng, hận không thể trừng ra hai cái động to đùng trên người nàng ~ Linh Cưu hờ hững tiếp nhận ánh mắt rửa tội của ả.
Chuồng ngựa.
Phong Dịch Khởi không quan tâm đến ánh mắt trào phúng của đám nô tài ở xung quanh, đem lời bàn tán xì xào cùng khinh thường của bọn họ ném ra đằng sau ót.
Hắn không có oán giận bọn họ, cũng không giận vì bọn họ xem thường mình, bởi vì trận đấu hôm nay… hắn cũng không có nắm chắc phần thắng, lại càng không có lòng tin thắng được. Điều hắn có thể làm chính là buông tay đánh cược một trận, hắn không muốn bỏ qua đường sống duy nhất của mình.
Dù có thể không hận không giận, nhưng không có nghĩa hắn không cảm nhận được những lời nói ác ý và ánh mắt khinh thường kia.
Bước chân Phong Dịch Khởi trầm ổn, vẫn duy trì nhịp bước như bình thường đi vào chỗ sâu nhất của chuồng ngựa, bề ngoài nhìn thấy bộ dạng của hắn ổn định, kì thật hắn đang rất vội, dần dần ngăn cách ánh mắt của đám người kia, hắn âm thầm thở dài một hơi, đáy mắt lộ ra chút chát đắng.
Mất khoảng mười phút, hắn cầm dây cương con ngựa đen đi tới, nửa đường liền thấy một cô bé mặc quần áo màu tím xinh xắn đi tới trước mặt.
Trong lòng Phong Dịch Khởi nghi hoặc, bên trong chuồng ngựa rất bẩn, con gái của các đại gia tộc đều có phòng nuôi ngựa riêng cho bọn họ, bọn họ tuyệt đối không bước vào nơi dơ bẩn này, nhìn quần áo cô bé này đoán chắc là hòn ngọc quý của nhà nào rồi.
Đáng lúc đi ngay qua người bé con, liền thấy bé con dừng bước, ngẩng đầu nhìn hắn cười tươi rói.
Phong Dịch Khởi ngẩn ra, nhíu chân mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!