Edit: Tiểu Ngữ
Khanh Linh Thước trong đình trường ngựa, bên trái là Tống Ly Yên, bên phải là thứ xuất tam tiểu thư của Giang gia Giang Ấu Lâm, những người còn lại Linh Cưu không biết, trong chốc lát liền đi vào trong đình tạ, một cô gái đi tới trước mặt nàng.
"Cưu muội muội, ngươi mau lại đây. Ta muốn hỏi thăm vài câu." Người nói chuyện là Tống Ly Yên, cô bé mới chín tuổi nhưng diện mạo xinh đẹp đã lộ ra mười mươi, mặt trái xoan kết hợp với biểu cảm dè dặt, có vẻ thành thục hơn những cô bé chín tuổi khác: "Ta đã giúp Cưu muội muội thu dọn sách."
Tống Ly Yên chủ động lấy lòng như thế này thật là ngoại dự liệu của Linh Cưu, nhưng cũng không thấy kì lạ.
Không phải lần đầu nàng nhìn thấy con gái nhà cao cửa rộng trưởng thành sớm.
"Hừ." Khanh Linh Thước không vui hất mặt qua bên khác, hiển nhiên cho thấy không muốn nhìn Linh Cưu, giả bộ lơ đãng vuốt ve bội kiếm trên tay, hướng về phía Giang Ấu Lâm nói: "Ấu Lâm ngươi xem này, hạt châu này là Nam Hải Mặc Châu, chỉ có Thụ Hải Châu mới có."
Giang Ấu Lâm và Tống Ly Yên cùng tuổi, đương nhiên cũng lớn hơn Khanh Linh Thước, nhưng thân phận của hai người không giống nhau, bình thường Khanh Linh Thước không có quan tâm đến nàng, bây giờ xuất phát từ suy nghĩ khác nên mới nói chuyện với nàng, vì vậy Khanh Linh Thước không thèm gọi một tiếng tỷ tỷ, ngược lại miễn cưỡng trực tiếp kêu tên Giang Ấu Lâm.
Mặc dù trong lòng Giang Ấu Lâm không vui nhưng vẻ mặt vẫn sợ hãi than lên: "Vậy khẳng định nó rất quý giá?"
"Tất nhiên." Trên mặt Khanh Linh Thước tràn ngập đắc ý: "Đây chính là bảo bối của Mị ca ca, gần như nó chẳng bao giờ rời khỏi người huynh ấy, huynh ấy chỉ đưa người mình tin tưởng giữ nó thôi."
Người có mặt ở chỗ này đều không lớn tuổi lắm, nhưng mỗi người đều là người thông minh, làm sao không hiểu hàm ý đằng sau lời nói của ả.
Các cô gái vừa đố kị vừa hâm mộ, nhưng họ không có thân phận để bắt bẻ ả, người có thân phận chỉ có Tống Ly Yên tiểu thư của Tống gia, nhưng nàng chỉ nhíu mày không nói gì.
Linh Cưu đem mọi tình huống thu vào trong mắt, thầm nghĩ EQ của Khanh Linh Thước thật đáng thương, tội nghiệp tuổi còn quá nhỏ, xuất thân cao quý, nên dưỡng thành thói quen kiêu căng ngạo mạn, lại không biết thu bớt tình nết của mình, bất tri bất giác chuốc một đống thù hận từ người xung quanh.
"Người đáng tin?" Vẻ mặt Linh Cưu ngờ vực: "Giống như nô tài theo sau mông Giang thiếu gia à?"
Một câu nói liền đem vẻ mặt đắc ý của Khanh Linh Thước biến thành căm tức, thế nhưng Linh Cưu nói cũng không sai, ả không thể phản bác lại. Bởi vì có khi Giang Vô Mị có chuyện riêng, hắn đều đem bội kiếm của mình ném cho nô tài cầm.
"Ta nói có sai không vậy?" Linh Cưu nhìn Tống Ly Yên hỏi.
Tống Ly Yên muốn cười nhưng lại cố nhịn xuống, liếc nhìn Linh Cưu, nói: "Không sai."
Kỳ thật, Tống Ly Yên cũng không thích dáng vẻ khoe khoang của Khanh Linh Thước, đặc biệt là chuyện liên quan tới Giang Vô Mị.
"Ôi." Linh Cưu chợt nhớ ra chuyện chính, đem ngọc bội vỡ nát mở ra đưa tới trước mặt mọi người, đối với Khanh Linh Thước nói: "Tiểu muội muội, còn muốn cái này không?"
"Ai là muội muội của ngươi?" Khanh Linh Thước bực mình, phất tay muốn hất tay cầm mảnh vụn ngọc bội của Linh Cưu: "Thứ đồ nát như thế ai mà thèm chứ, chỉ có hạng người như ngươi mới coi nó là vật báo! Trong nhà ta có rất nhiều thứ này!"
Lúc này, Linh Cưu rút tay kịp lúc, không bị ả đụng phải.
Thật ra, Linh Cưu và Khanh Linh Thước cùng tuổi, chỉ là Linh Cưu ra đời sớm hơn ả hai ngày, cho nên gọi ả một tiếng muội muội cũng không sai. Đáng tiếc, Khanh đại phu nhân không muốn danh phận trưởng nữ của Khanh Linh Thước bị nàng cướp mất, thế nên mới tuyên bố với bên ngoài Khanh Linh Thước là tỷ tỷ.
"Không phải ta không cho ngươi mà là ngươi không cần nhá!" Linh Cưu nhẹ nhàng nói.
"Không phải không muốn mà là không cần! Ta mới không cần! Một chút cũng không cần!" Khanh Linh Thước nổi giận đùng đùng hô to.
Linh Cưu nói: "Vậy ngươi làm ngọc bội của ta bể nát, ngươi phải bồi thường."
"Tại sao?" Khanh Linh Thước cáu gắt, ả không muốn đem đồ cho nàng.
Linh Cưu nghiêm túc nói: "Vì ngươi làm ngọc bội của ta bể nát, bồi thường là chuyện đương nhiên. Đây là tác phong của tiểu thư khuê các…" Nàng khổ sở nhíu may, nhỏ giọng: "Ta liền biết ngươi không bồi thường nổi mà, ngọc bội tốt như vậy… Tuyết Y ca ca nói, chỉ có một cái. Vốn muốn tặng cho ngươi, là đồ của ngươi, đồ bị bể cũng không cần bồi thường, đáng tiếc ngươi không nhận, thế nhưng ngươi lại không muốn bồi thường."
"Cưu muội muội, tính tình của ngươi thật là quá tốt." Tống Ly Yên nhịn không được mở miệng.
Linh Cưu điềm tĩnh nhìn nàng cười cười, mắt hơi rũ xuống, bộ dạng như có chút xấu hổ.
Vẻ mặt Hà Nghiên cứng đờ, vì sao ở góc độ của nàng lại thấy nụ cười của Cưu chủ nhân có thật là giảo hoạt. Tứ tiểu thư, không phải ngươi rất thông minh hay sao? Tại sao cũng bị lừa gạt!? Bị gạt rồi!!!
"Phi!" Lần này, cơn tức của Khanh Linh Thước càng dữ dội hơn, lấy tính cách kiêu ngạo của ả mà nói, nếu không có người cho ả bậc thang để bước xuống, ả đành cắn răng nuốt cục tức vào bụng: "Không phải là một miếng ngọc bỏ đi thôi sao? Ta đường đường là đại tiểu thư của Khanh gia lại không bồi thường nổi? Thật nực cười!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!