Edit: Tiểu Ngữ
"Ai là kẻ lừa đảo? Ai thèm nhận bà con với đồ sao chổi như ngươi, đồ quái dị!" Khanh Linh Thước tức giận thét chói tai, đem ngọc bội trong tay ném đi: "Thứ rách nát này, bản tiểu thư không cần!"
Lạch cạch!
Linh Cưu vừa thấy hành động của ả, con ngươi nàng co rụt lại nhanh chóng vọt tới, vươn tay hứng ngọc bội, đột nhiên bị sẩy chân, bên tai nghe tiếng âm thanh vỡ vụn của vật gì đó.
Nàng liếc mắt nhìn qua, ngọc bội bể làm hai nằm cách nàng chừng nửa thước.
"Ê, ngươi…" Tống Lưu Giác chần chừ nhìn nàng. Người vừa mới ngáng chân nàng chính là hắn, nhưng không ngờ khiến nàng té nặng như vậy, thấy cánh tay nhỏ bé của nàng đầy máu me, trong lòng hắn không nhịn được hoảng sợ.
Thình lình Linh Cưu quay đầu lại, con ngươi đen kịt nhìn chằm chằm hắn, cùng với vẻ mặt hả hê của Khanh Linh Thước ở sau lưng.
Thấy ánh mắt của nàng, lời muốn nói của Tống Lưu Giác đều nghẹn ở cổ họng, sau đó nhíu nhíu mày, ánh mắt thăm dò lại không lành nhìn Linh Cưu.
"Cưu chủ nhân!" Hà Nghiên ở bên ngoài nghe tiếng động bên trong liền đi vào, vừa thấy bộ dạng của Linh Cưu, sắc mặt liền biến đổi.
Nàng vội vàng đi tới, dùng khăn sạch cầm máu trên tay bị thương cho Linh Cưu, vừa dỗ dành: "Thổi thổi sẽ không đau nữa, thổi sẽ hết đau, đau nhức sẽ biến mất, Cưu chủ nhân còn đau hay không?"
"…" đầu Linh Cưu đầy hắc tuyến, im lặng nhìn về phía Hà Nghiên. Muội muội, nhìn lại ngươi đi, cả đầu đều là mồ hôi lạnh, rốt cuộc là ta đau hay ngươi bị đau?
Linh Cưu lặng lẽ thở dài, không có Tống Tuyết Y bên cạnh, nàng không có chút hứng thú kêu đau nữa là.
Dùng tay không bị thương cầm ngọc bội lên, Linh Cưu phất tay ý bảo bản thân không sao, sau đó đứng lên phủi phủi vạt áo.
Lúc nãy, nàng quá mức kích động rồi, thấy Khanh Linh Thước đem ngọc bội Tống Tuyết Y tặng quăng đi, không nghĩ ngợi gì nhiều liền nhảy theo, rốt cuộc bị tiểu nhân đánh lén.
"Cưu chủ nhân, trước tiên hãy xử lí vết thương nha!" Hà Nghiên không yên lòng nói, ánh mắt nhìn vào miệng vết thương trên tay Linh Cưu, cảm thấy còn đáng sợ hơn cả chuyện chính mình bị người ta đâm một đao.
Nếu như bị thiếu gia nhìn thấy…
Linh Cưu định nói không có gì, chỉ bị trầy một chút da, da con nít non mềm nên thấy có chút đáng sợ thôi mà. Nhưng, đột nhiên nhớ tới Tống Tuyết Y, Linh Cưu cúi nhìn vết thương trên tay, lập tức có chút chột dạ, liền gật đầu nói với Hà Nghiên: "Đi thôi."
Hà Nghiên dẫn nàng tới một căn phòng, cẩn thận dùng nước sạch rửa vết thương, rồi mới xoa thuốc, thấy Linh Cưu không hề kêu đau, nàng không khỏi thấy kinh ngạc.
Làm sao vậy?" Linh Cưu chú ý tới ánh mắt của Hà Nghiên.
Hà Nghiên liền vội vàng lắc đầu, không nói gì.
Linh Cưu không có hứng thú tìm hiểu ý nghĩ của nàng ta, cúi đầu nhìn tay thoa thuốc, máu được thoa thuốc đã ngưng chảy, xem ra không có chuyện gì rồi.
"Đừng nói cho Tống Tiểu Bạch biết."
"À?" Hà Nghiên ngẩn ra, nhất thời không hiểu rõ Tống Tiểu Bạch nghĩa là gì, sau khi phản ứng lại kinh ngạc nhiều hơn là bất đắc dĩ.
Cưu chủ nhân không có ý định mach lại với đại thiếu gia sao?
"Trong mắt ngươi, ta là loại người thích mách lẻo sao?" Linh Cưu nháy mắt mấy cái, ánh mắt tinh khiết xẹt qua một chút không có ý tốt.
Thì ra lúc Hà Nghiên ngây người, đã đem lời trong lòng nói ra.
"Nô tỳ không dám!" Hà Nghiên vội cúi đầu nhận lỗi.
Linh Cưu dùng khăn băng lại tay bị thương: "Ta nhớ tiết sau chính là môn cưỡi ngựa?"
Hà Nghiên nói: "Dạ." Ngẩng đầu đã nhìn thấy bóng dáng màu tím của bé đi xa.
Nàng ta không khỏi lộ ra nghi hoặc, Cưu chủ nhân dường như không giống như loại người hết ăn lại nằm, giảo hoạt dối trá như mình nghĩ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!