Chương 21: Đừng có nhận người thân lung tung

Edit: Tiểu Ngữ

Một loạt thủ tục nhập học đều do một tay Tống Tuyết Y lo liệu, Linh Cưu chỉ cần làm bộ ngoan ngoãn trước mặt sư trưởng (*thầy giáo, thầy) – Giản Lão là được. Đọc thuộc lòng một bài thơ, kế đó xác nhận vài chữ liền được thông qua.

"Bách Lý Linh Cưu, đúng lúc lão phu muốn lên lớp giảng bài, ngươi cùng đi với ta." Giản Lão cầm quyển sách, nói với Linh Cưu.

Linh Cưu nhìn về phía …cánh tay của Tống Tuyết Y đang vòng qua thắt lưng của mình.

Tống Tuyết Y làm như không nhìn thấy, vẫn như cũ không chịu buông tay, trái lại nâng cái mông nhỏ của nàng lên, lần thứ hai đem nàng ôm lên, nhẹ giọng nói: "Ta đưa nàng đi."

Linh Cưu hết biết nói gì rồi, Giãn Lão hoàn toàn im lặng, nhìn chằm chằm Tống Tuyết Y.

Tống Tuyết Y không nóng không lạnh nói: "Thời gian không còn sớm, mời Giãn Lão."

Giãn Lão bại trận thở dài, sâu sắc liếc Linh Cưu một cái, dẫn đầu bước ra ngoài.

Linh Cưu không hiểu gì hết bị lão lườm, khinh bỉ: Ánh mắt của lão đầu này là sao, nhìn chị cứ như yêu cơ chuyển thế hại nước hại dân vậy!

Trong lớp học, ngoại trừ nô bộc của nhà quyền quý và lao công của thư viện thì không có người ngoài, Giản Lão nói với Tống Tuyết Y: "Tống đại thiếu gia nên dừng bước, nơi này ngài không thể vào."

Tống Tuyết Y dịu dàng đặt Linh Cưu xuống đất, ngẩng đầu nhìn Giản Lão nói: "Làm phiền Giản Lão chăm sóc cho Cưu Nhi."

"Tống đại thiếu gia nói cái gì vậy? Lão phu đối xử với các học trò đều như nhau." Giản Lão không kiêu ngạo không nịnh nọt nói.

Linh Cưu nhạy cảm nhận ra có điều không đúng, sau đó trợn mắt nhìn Tống Tuyết Y móc một cái bình sứ ra đưa cho Giản Lão (*thầy Giản = Giản lão sư), giọng điệu vẫn ôn hòa như dòng suối chảy: "Học trò khôn ngoan ham học, nên được sư trưởng yêu thích."

Đây rõ ràng là hối lộ!

Hối lộ không quan trọng, quan trọng chính là Tống Tiểu Bạch này nhìn như thiếu niên tuấn mỹ trích tiên, không ngờ hắn cũng hối lộ người khác!

Giản Lão giống như rất xoắn xuýt, cuối cùng không chịu nổi mê hoặc quyết định nhận bình sứ, nhìn Tống Tuyết Y nói: "Tống đại thiếu gia nói có lý!"

Cho nên nói… Vụ hối lộ này thành công trot lọt! Mặt Linh Cưu không chút biểu cảm nhìn chăm chú hai người. Nàng nghe người ta nói, học viện Thanh Vân rất nghiêm khắc, là nơi không cầu danh lợi công bằng chính trực nhất, điều này là nói xạo à?

Tầm mắt Tống Tuyết Y không hề rời khỏi Linh Cưu, nhìn rõ mọi biểu tình trên mặt bé, đôi mắt đằng sau mặt nạ đều tràn ngập ý cười.

Cuối cùng, Giản Lão không nhìn nổi nữa, vội hối thúc Tống Tuyết Y rời đi: "Triệu tiên sinh ở bên kia, nếu Tống đại thiếu gia có thời gian thì qua bên đó gặp ông ấy đi."

"Ừ." Tống Tuyết Y gật đầu, kế đó khom lưng xuống giúp bé con chỉnh sửa lại vạt áo, khẽ cười nói: "Ta chờ Cưu Nhi tan học."

Linh Cưu biết hắn nói được là làm được, vội vàng dặn dò: "Ngủ cũng được, đọc sách cũng được, đừng có cố gắng chờ."

"Ta biết rồi." Được bé quan tâm, cảm giác này thật tốt.

"Đi mau đi." Giản Lão phất tay một cái, không chờ được nữa.

Hai đưa trẻ này, tình cảm hơi quá tốt rồi! Đây chính là con dâu nuôi từ bé sao?

"Kẽo ket!" Cửa phòng học mở ra, tiếng ồn ào bên trong lập tức im bặt, tất cả trẻ con và thiếu niên đều ngồi ngay ngắn.

Giản Lão đi phía trước, Linh Cưu đi theo bên cạnh hắn, đương nhiên là bị ánh mắt của mọi người nhìn chòng chọc.

Hai người đi tới bục giảng, đối mặt với mọi người. Linh Cưu liền nhận ra mấy khuôn mặt quen thuộc, Khanh Linh Thước, Tống Lưu Giác, Tống Ly Yên…

Để ý tới ánh mắt không thân thiện, nghi hoặc và mờ mịt của Khanh Linh Thước, Linh Cưu nhướn nhướn mày. Mới ba tháng không gặp, ả đã quên chính mình rồi sao?

"Hôm qua, chúng ta nói đến quyển thứ ba 《 Thiện Học 》Giản Lão cầm quyển sách trong tay, nói với mọi người.

Đám người Khanh Linh Thước nhìn nhau, không hiểu ý của Giản Lão, âm thầm nghĩ không biết Linh Cưu tới đây làm gì? Ngay sau đó, Giản Lão nói tiếp, coi như là trả lời bọn họ: "Người bên cạnh ta chính là học trò mới tới, sau này sẽ học cùng các ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!