Chương 2: Người như mộng như ảo

"Người tới là ai?"

"Người của Khanh gia, phụng mệnh gia chủ nhà chúng ta đưa lễ mọn đến cho Tống gia, mời Tống gia đại phu nhận đích thân nhận lấy."

"Đợi bọn ta đi bẩm báo."

Khoảng chừng một phút sau, âm thanh của người nọ lại vang lên: "Mời các vị."

Linh Cưu cảm giác được đường đi nhấp nhô, không biết đã đi bao lâu thì rương lễ vật được đặt xuống đất, từ xa xa nghe được âm thanh mơ hồ…

"Mấy vị ca ca đã vất vả nhiều, đây là tiền thưởng của đại phu nhân dành cho các vị." Giọng nói thanh thúy của một cô gái vang lên.

"Khách khí, khách khí…"

Thời gian im lặng trôi qua, may là rương lễ vật được khoét một lỗ nhỏ để thông khí, không để cho người bị nhốt bên trong thiếu không khí mà chết.

Linh Cưu cảm thấy cơ thể bị trói chặt đau nhức không thôi, uể oải đến mức ngủ mê man.

Một âm thanh nhỏ nhẹ truyền vào trong tai nàng, Linh Cưu đột ngột mở mắt, đập vào trong tầm mắt nàng chính là một gương mặt như phù dung, đầu tóc đẹp đẽ, trâm vàng ngọc lộng lẫy, sáng chói khiến nàng hoa cả mắt.

"Tỉnh? Con nhóc này cũng rất cảnh giác nhỉ?" Tôn Cốc Lan cười khẽ, ánh mắt trắng trợn đánh giá Linh Cưu đang bị trói trong rương lễ vật: "Nghe nói con nhóc nhà ngươi không muốn chăm sóc Tuyết Y nhà ta, cho nên mới chịu… đau đớn như thế này."

Ngón tay búp măng hướng tới gò má trái sưng đỏ của nàng mà nhéo, mặt mũi tràn ngập ý cười, nhưng giọng điệu lại lạnh tới thâu xương: "Ngay cả một đứa con nít ranh cũng ghét bỏ Tuyết Y nhà ta, thật đáng ghét."

Linh Cưu bị đau, vành mắt rưng rưng nước mắt, đôi mắt ngập nước có muôn vàn gợn sóng xao động, thanh khiết khiến đáy lòng người khác phải lo lắng, kêu khóc: "Đau! Tiên nữ tỷ tỷ nhẹ tay một chút."

Tôn Cốc Lan ngây người, không nhịn được buông lỏng tay. Sau đó kinh ngạc nhìn ánh mắt của Linh Cưu, chính là một hốc mắt trẻ thơ khóc đỏ lên, đâu còn chấn động lòng người như trước. Chớp mắt một cái nghi vấn liền nhanh biến mất, cười khẽ: "Con nhóc này, cái miệng thật ngọt."

Linh Cưu hấp hấp cái mũi: "Dì Tôn, cha nói nếu Cưu Nhi nghe lời sẽ không bị đánh nữa. Cưu Nhi nghe lời dì Tôn, dì Tôn không cần đánh Cưu Nhi, Cưu Nhi sợ đau!"

Một cô bé bảy tuổi nho nhỏ, trán bị vỡ sây xát, nửa mặt bị sưng ứ máu, vành mắt sưng đỏ chứa lệ, khóe miệng còn dính vết máu, thân thể nhỏ nhắn bị dây thừng buộc chặt, toàn thân không có một chỗ lành lặn, nhìn rất đáng thương.

Lòng trắc ẩn của Tôn Cốc Lan không khỏi dâng lên, thở dài một tiếng: "Thôi, dì Tôn cũng không phải muốn khó gì ngươi, nhưng không được nghe người ngoài nói mà chê con ta không tốt. Ngươi còn nhỏ không hiểu chuyện là bình thường, nếu không dạy dỗ một phen, sau này sợ là sẽ gây chuyện ồn ào." Vừa nói vừa giúp Linh Cưu cởi trói.

Linh Cưu ngoan ngoãn không động đậy.

Dây thừng được thả lỏng, Tôn Cốc Lan nhìn thấy bộ dạng nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, lại duỗi tay đem nàng ôm lên đùi mình ngồi.

Tỳ nữ bên cạnh đem thuốc dán đưa qua.

Tôn Cốc Lan lấy thuốc, xoa lên vết thương trên người Linh Cưu, vừa nhỏ giọng dịu dàng nói: "Cưu Nhi đừng sợ, dì Tôn không phải người xấu. Chỉ cần sau này Cưu Nhi nghe lời, dì Tôn sẽ không đối xử tệ bạc với Cưu Nhi. Ta thấy Cưu Nhi chính là một bé thông minh, nên nghe hiểu được lời nói của dì Tôn. Từ nay về sau, Cưu Nhi có trách nhiệm đi theo chăm sóc cho thiếu gia, nếu có thể làm cho thiếu gia thích, làm cho bệnh tình của thiếu tốt lên, dì Tôn sẽ coi Cưu Nhi như con ruột mà yêu thương."

Nếu không được thiếu gia thích thì sao? Linh Cưu không dám nói, chỉ ngoan ngoãn đáp: "Cưu Nhi đã biết."

"Ngoan." Tôn Cốc Lan dùng khăn tay lau chùi vệt nước mắt trên mặt nàng: "Bé con giống như được làm từ nước vậy, khóc khiến người ta phải đau lòng. Đến, cười cho dì Tôn coi một cái nào, xem Cưu Nhi nhà chúng ta có phải xinh đẹp như đóa hoa hay không?"

Hôm nay, ngay cả tính mạng và bản thân đều bị người khác nắm trong tay, bản rẻ tiếng cười thì tính là cái gì?

Linh Cưu quyết tâm lại giả bộ đáng yêu lần nữa, lần thứ hai sử dụng pháp thuật nhỏ, nhanh chóng nín khóc mà cười, ánh mắt tròn xoe giống như băng tan còn sóng nước lăn tăn phát sáng, cánh môi hồng hồng cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng như ngọc đáng yêu, thật sự xứng với câu môi hồng răng trắng.

Tôn Cốc Lan vừa thấy liền ngây người, từ trong đáy lòng dâng lên một cảm tình cảm thương xót, thầm nghĩ: Thôi, nếu như bé con này không có tác dụng, nàng cũng thu bé làm tiểu nha đầu bên người, nuôi nấng bảo vệ cho bé được lớn lên trong bình an.

"Bé ngoan." Nàng khẽ véo chop mũi Linh Cưu, nụ cười cũng tăng thêm vài phần thật lòng: "Ngươi trước hết hãy lo dưỡng thương, đi theo bên người Tân ma ma học tập, đợi đến lúc hiểu rõ các thói quen của thiếu gia, sau đó sẽ đi theo chăm sóc cho thiếu gia."

"Vâng."

Nàng có thể nói không sao? Đương nhiên không thể!

Sau khi Linh Cưu bị ôm đi, trong phòng chỉ còn lại Tôn Cốc La và tỳ nữ Tố La.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!