"Á, ngươi làm gì thế! Buông tay, ha ha ha!"
Bụng nhỏ bị tập kích, tứ chi của Linh Cưu vung loạn xạ, cười muốn lăn lộn.
Nhưng nàng vẫn để ý tới thiếu niên trước mắt giống như một người được tạo ra từ ngọc, cho nên không thể dùng sức quá lớn, cho nên sức lực giãy dụa của nàng cũng không nhiều, cuối cùng bị chọc lét đến nỗi nước mắt lưng tròng, khuôn mặt đỏ bừng, tóc tai rối bời, trừng mắt lên án Tống Tuyết Y, giống như tiểu thụ bị giày vò, bắt nạt.
"Giận à?" Mặt mũi Tống Tuyết Y không chút che giấu ý cười, nhẹ nhàng ôm bé.
"Hứ." Linh Cưu quay đầu sang một bên, nàng mới không thèm nhìn khuôn mặt cười như hoa kia, không rãnh chấp nhặt với ngươi!
Tống Tuyết Y nhẹ nhàng dụ dỗ: "Là ta sai, Cưu Nhi đừng giận, ta xin lỗi Cưu Nhi mà!"
Bất thình lình Linh Cưu quay đầu lại, hung hăng trừng hắn, khinh bỉ nói: "Trong giọng nói của ngươi không che giấu được nụ cười gian xảo của ngươi, ngươi đã bị bại lộ nguyên hình rồi đồ lẳng lơ."
Tống Tuyết Y: "Xì."
Linh Cưu quyết định lặng lẽ cách xa thằng nhãi này.
Tống Tuyết Y vội vàng ôm chặt nàng, cười cười vì mình mà giải thích: "Ta nào có gian xảo?"
"Ngươi không có gian xảo?" Linh Cưu trợn mắt nói mò: "Hừ, đằng kia có cái gương, ngươi tự mình lấy soi đi."
Tống Tuyết Y cười nhìn về phía cái gương, vốn chỉ muốn dỗ dành bé vui vẻ, nhưng khi thấy bộ dạng của người trong gương thì Tống Tuyết Y cũng sửng sốt.
Trong gương là hình ảnh nửa thân trên của hai người, thiếu niên trong gương cũng nhìn về phía này, mặt mũi vì đùa giỡn mà lấm tấm bọt nước, gân xanh giăng đầy như tơ nhện trên mặt nhưng vẫn không che hết ý cười sung sướng trên khuôn mặt, con ngươi của hắn thuần khiết, dịu dàng lại ấm áp, mắt cười cong như hình nguyệt nha, môi hồng nhạt khẽ mở, có chút ngạc nhiên ngây thơ, hai bên khóe miệng vẫn còn sót lại vui mừng.
Người này… là hắn sao? Vì sao ngay cả chính hắn cũng cảm thấy xa lạ?
Tại sao hắn lại có nụ cười như thế? Tại sao hắn lại có ánh mắt ấm áp như thế?
"Ê… Tống Tiểu Bạch, ngươi làm sao vậy?" Giọng nói lành lạnh của bé gái vang lên, ẩn chứa sự lo lắng truyền vào tai.
Tống Tuyết Y nghiêng đầu nhìn Linh Cưu trong ngực, cặp mắt tròn vo kia đều là bóng dáng của hắn, ngoại trừ hắn ra không có ai khác.
"Cưu Nhi." Giọng điệu sung sướng, thỏa mãn phát ra từ cổ họng hắn, cúi đầu hôn lên đôi má trắng nõn mịn màng của bé một cái, ngẩng đầu thấy bộ dạng ngây người của bé, khóe môi hắn kéo lên thành nụ cười rạng rỡ: "Nàng thật tốt, thật tốt!"
"Xà tinh bênh hoạn." Linh Cưu lau mặt, không biến sắc nói.
Tống Tuyết Y tự động đưa mặt đi qua: "Có phải lúc này Cưu Nhi muốn ăn miếng trả miếng đúng không?"
Linh Cưu thầm nghĩ chẳng lẽ thằng nhãi này thật sự là Xà tinh bệnh hoạn? Tại sao lại động kinh bất chợt như vậy? TRong lòng nghĩ như vậy, thực tế thấy khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên, đặc biệt là con ngươi nhu hòa như trăng dưới nước, khát vọng chờ mong được gần gũi, khiến nàng không nhẫn tâm cự tuyệt.
Ai… Thằng nhãi lẳng lơ này, Linh Cưu tới gần, hai tay vịn bờ vai của hắn, bám vào thân thể Tống Tuyết Y hôn nhẹ lên trán hắn một cái, sau đó ánh mắt nàng nhìn vào mắt hắn, cười nói: "Tống Tiểu Bạch, cái này là nụ hôn chúc ngủ ngon!"
"Nụ hôn chúc ngủ ngon?" Tống Tuyết Y méo đầu, nghi hoặc hỏi.
Một động tác nhỏ lại khiến Linh Cưu bị sự đáng yêu của hắn tiêu diệt.
"Khụ khụ, ngay cả nụ hôn chúc ngủ ngon cũng không biết."
"Ừm." Tống Tuyết Y có chút suy nghĩ, cầm xà phòng thơm xoa lên người Linh Cưu.
Mặc dù là thân thể của con nít, tắm rửa cũng chẳng sao, nhưng để cho thiếu niên giúp mình tắm rửa, da mặt Linh Cưu chưa có đủ dày.
"Ta tự tắm rửa." Linh Cưu muốn cướp lấy xà phòng thơm.
Tống Tuyết Y cầm xà phòng thơm giơ lên cao, không biết là cố ý trêu chọc nàng hay là vô tình nói:" Xấu hổ à? Không phải nãy giờ rất tốt sao?"
Xấu hổ em gái ngươi á!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!