Chương 18: Tống Tiểu Bạch thẹn thùng

"Cưu Nhi thật thông minh."

Tống Tuyết Y buông quyển sách xuống, đem bé trong lòng ôm, đặt ở trước mặt mình, thật lòng khen ngợi.

Cả ngày, trừ bỏ ăn cơm chiều, hết thảy thời gian còn lại họ đều ở trong thư phòng học tập hơn hai canh giờ.

Ban đầu Tống Tuyết Y nghĩ, hôm nay để cho bé học một phần mười chữ nghĩa cũng không tệ, ai ngờ bé lại thông minh hơn mong muốn của mình, mỗi chữ hắn chỉ cần chỉ một lần là bé có thể ghi nhớ, hơn nữa còn từ một suy ra ba, trong thời gian ngắn liền học xong nửa quyển sách.

"Thiếu gia dạy thật giỏi!" Linh Cưu không hề nịnh hót, nàng thật lòng khen ngợi hắn.

Giọng nói Tống Tuyết Y vốn cực kì êm tai, lời nói nhẹ nhàng giảng dạy bên tai nàng, tựa như dòng nước rót vào lòng người, không hề khiến người ta có cảm giác việc học rất nặng nề, trái lại làm người nghe tình nguyện sa vào trong đó.

"Thiếu gia?" Tống Tuyết Y nói: "Nhanh như vậy Cưu Nhi liền quên chuyện ở Ninh Viễn Cư hửm?"

Chuyện ở Ninh Viễn Cư?

Linh Cưu ngờ vực một lát liền hiểu rõ ý của Tống Tuyết Y.

Hôm nay, hắn ở Ninh Viễn Cư, hướng tới tất cả những người thuộc dòng chính cho nàng một thân phận.

"Cưu Nhi có thể gọi ta là ca ca." Trong con ngươi Tống Tuyết Y chớp lên tia sáng trong veo như ánh trăng: "Tuyết Y ca ca thì sao?"

Vừa nghĩ tới giọng nói lành lạnh mềm mại của Linh Cưu, dáng vẻ vui sướng gọi hắn là ca ca, Tống Tuyết Y không nhịn được nhếch môi cười.

Đồ lẳng lơ… Ngươi dùng giọng điệu dụ dỗ con nít kia là gì hả? Đường tưởng là có cái mặt nạ che lại, thì ta không biết ngươi… Được, ta thừa nhận nụ cười của ngươi rất đẹp!

Linh Cưu có chút mềm lòng, ý chí sắt đá trong con ngươi bị vứt sang một bên, lấy tay xoa xoa lỗ tai bị ngứa.

"Cưu Nhi?" Tống Tuyết Y kêu.

Tống Tiểu Bạch." Linh Cưu lạnh nhạt phun ra ba chữ.

"Hả?" Tống Tuyết Y có chút mờ mịt.

Lúc này, Linh Cưu quay đầu lại, biểu tình bình tĩnh, nhưng mà giảo hoạt chợt lóe lên trong đáy mắt của nàng không thoát khỏi cặp mắt của Tống Tuyết Y, nàng nhìn hắn nghiêm túc gọi: "Tống Tiểu Bạch."

Tống Tuyết Y không hiểu, tiểu bạch là có ý gì, cũng không hiểu tại sao mình bị gọi cái tên này: "Cưu Nhi, ta không…"

"Tống Tiểu Bạch, quyết định như vậy đi." Linh Cưu vô lại nói: "Tuyết Y thích màu trắng, trong mắt ta chính là tiểu bạch, Tống Tiểu Bạch."

Muốn làm ca ca của ta, ngươi không coi lại ngươi mấy tuổi hả, còn bảo ta gọi Tuyết Y ca ca?

Tống Tuyết Y cảm thấy Tiểu Bạch có chút kì lạ, nhưng lại không biết kì lạ ở chỗ nào, nhưng nhìn vẻ mặt kiên trì không chịu thay đổi của bé, hắn vẫn dung túng: "Được, tên này chỉ cho Cưu Nhi gọi."

Tuy rằng có chút tiếc nuối không nghe được giọng nói ngọt ngào của Linh Cưu gọi Tuyết Y ca ca, nhưng lại thấy có chút mai mắn. Hắn cũng không muốn làm ca ca của Linh Cưu, không muốn xem nàng như muội muội mà đối xử, rốt cuộc là tại sao? Mình muốn Linh Cưu là gì của mình? Hiện tại ngay cả hắn cũng không rõ, chỉ là hắn hi vọng hắn là duy nhất.

Thiếu niên mỉm cười nhẹ nhàng như gió xuân, Linh Cưu ngẩn người, bình tĩnh nhìn hắn, sau đó nói: "Tống Tiểu Bạch, ngươi đúng là Tiểu Bạch!"

Trong lòng có chút chua xót, hết lần này tới lần khác nàng đều cảm nhận được sự nuông chiều từ thiếu niên này, thật sự là đủ rồi!

Tống Tuyết Y cười nói: "Cưu Nhi nói cái gì chính là cái đó!"

Hắn ôm nàng đứng lên, Linh Cưu nhận ra được, nhưng lười phản ứng.

Một đường đi từ thư phòng về phòng ngủ, Linh Cưu nghĩ rằng Tống Tuyết Y sẽ buông mình xuống, ai dè hắn không làm như vậy, trái lại trực tiếp ôm nàng về phòng ngủ của hắn.

Lại một lần nữa nàng hạ cố đến phòng Tống Tuyết Y chơi, và lần này cũng giống như lần trước bị hắn ôm vào trong phòng tắm.

Linh Cưu có chút không chuẩn bị, bị hắn đặt trên giường, nàng liền hỏi: "Làm cái gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!