Editor: Tiểu Ngữ
Ra khỏi Ninh Viễn Cư, Linh Cưu và Tống Tuyết Y bị Tôn Cốc Lan giữ ở lại Lan Uyển dùng cơm trưa, sau đó ngồi nghe bà lải nhải cả buổi mới được trở về Tuyết Viện.
Dọc đường trở về, Linh Cưu đều được Tống Tuyết Y ôm trong ngực, lúc về tới Tuyết Viện, Tống Tuyết Y vừa kinh ngạc vừa buồn cười phát hiện, bé con nghiêng đầu lấy vai hắn làm gối, hai tay quàng qua cổ hắn, ngủ một cách ngon lành.
Editor_Tiểu. Ngữ
"Đem ta làm gối ôm sao?" Tống Tuyết Y cười khẽ, ôm bé con đến trong đình tạ ngồi xuống.
Vốn dĩ, hắn đã sai người đem gối ôm của Linh Cưu từ Vũ Hoàn Phường trở về rồi, nhưng đột nhiên nhìn thấy bộ dạng nàng ôm hắn ngủ như vậy, làm cho hắn… hơi chần chừ.
"Thiếu gia..." Hà Nghiên đứng ở bên cạnh, lần lựa muốn nói lại thôi, rốt cuộc nhịn không được lên tiếng.
Editor_Tiểu. Ngữ
Tống Tuyết Y khẽ vuốt ve lưng bé con, nói nhỏ: "Nhỏ giọng một chút."
Hô hấp của Hà Nghiên cứng lại, nhanh chóng hạ thấp giọng: "Người phía dưới đã điều tra xong, sự thật về chuyện ngọc bội Tử Hà không đơn giản như vậy…"
Thình lình Tống Tuyết Y quay đầu lại, mặt nạ trắng với họa tiết đỏ yêu dị khó diễn tả thành lời, tiếng nói từ sau mặt nạ truyền ra, khó nhận ra cảm xúc của hắn: "Ta có kêu ngươi đi tra xét?"
Hà Nghiên hoảng sợ quỳ xuống đất: "Nô tỳ tự mình chủ trương, xin thiếu gia tha tội!"
Editor_Tiểu. Ngữ
"Đứng lên đi." Lần thứ hai, Tống Tuyết Y đem tầm mắt đặt lên người bé con. Ô… Hô hấp của Cưu Nhi gần như vậy, hơi thở phà lên cổ nhưng hắn không cảm thấy chán ghét, chỉ có chút ngứa ngứa, thật muốn véo cái miệng nhỏ nhắn của nàng.
Hà Nghiên đứng lên, thấp giọng nói: "Căn cứ vào tin tức ám vệ truyền đến, sự thật không phải như vậy, hôm qua Cưu chủ nhân quả thật có gặp tam thiếu gia ở hoa viên, sau đó…"
Editor_Tiểu. Ngữ
Nếu hiện tại Linh Cưu tỉnh dậy, nhất định sẽ kinh ngạc vì lời nói của Hà Nghiên, chẳng những đem chuyện nàng và Tống Lưu Giác gặp nhau ở hoa viên kể lại rất sinh động, y hệt như ả có mặt ở hiện trường. Ngay cả lời nói thoại của cũng không nói thiếu một chữ, chuyện nàng về Vũ Hoàn Phường nói chuyện với Tân ma ma cũng biết rõ.
"Đại thiếu gia, Cưu chủ nhân… Không đơn thuần, ngây thơ như vậy." Hà Nghiên kết luận, hi vọng Tống Tuyết Y nhìn thấy rõ bản tính của Linh Cưu, không nên bị nàng lừa gạt.
"Ha hả." Tống Tuyết Y cười ra tiếng, bỗng cảm thấy bé con cọ cọ ở đầu vai mình, lập tức nén cười. Cúi đầu nhìn, bé con cũng không có tỉnh, môi chu lên nói mê sảng, sau đó liền rút vào cổ của hắn.
"Ừm." Đôi môi mềm nhũn, ấm nóng chạm vào vùng da ở cổ hắn, khiến Tống Tuyết Y cảm thấy như cả người bị điện giật, không tự nhiên lại không đành lòng đẩy bé con ra.
Lúc này, hai chân hai tay Linh Cưu ôm chặt Tống Tuyết Y, giống như con bạch tuộc ôm chặt hắn không buông.
Editor_Tiểu. Ngữ
Lúc này, Tống Tuyết Y mới hiểu được tác dụng của gối ôm.
Hắn dở khóc dở cười, tay nâng cái mông của hài tử, tránh cho nàng dùng sức mà mệt mỏi.
"Đại thiếu gia, tâm tư của Cưu chủ nhân không thuần khiết!" Nhìn một màn này, Hà Nghiên nhịn không được nhắc nhở lần nữa.
Tống Tuyết Y lại dùng giọng điệu kiêu ngạo nói: "Cưu Nhi của ta, đương nhiên có chút thông minh rồi."
Hà Nghiên: "..."Editor_Tiểu. Ngữ
"Đáng tiếc ta không có mặt ở đó chứng kiến mọi chuyện." Tống Tuyết Y cười nhẹ vuốt mái tóc của bé: "Lúc Cưu Nhi thể hiện trí khôn, thật là đáng yêu."
Editor_Tiểu. Ngữ
Hà Nghiên: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!