"Giác Nhi, con tin sai người rồi!" Vật mà Tống lão phu nhân đang cầm chính là Tử Hà ngọc bội.
"Làm sao có thể?" Tống Lưu Giác trợn to mắt không dám tin.
Y Y càng không dám tin, đột nhiên quỳ xuống, kinh hoàng nói: "Nô tỳ không có! Không phải nô tỳ làm! Nhất định là do nha đầu này vu oan cho nô tỳ! Thiếu gia, thiếu gia, ngươi mau nói gì đi chứ, giúp nô tỳ rửa sạch tội oan đi!"
"Câm miệng!" Tống lão phu nhân khẽ quát, Y Y liền ngoan ngoãn ngậm miệng.
Tống lão phu nhân tự tay đem ngọc bội đeo lại bên hông của Tống Lưu Giác, chậm rãi nói: "Lúc vừa thức dậy, đại nương của con đã đem ngọc bội này tới đây đưa cho ta, đem mọi chuyện giải thích hết cho bà nghe, là nha đầu kia nhặt được ngọc bội, đưa nó cho Tân ma ma, lời nói bên trong đều giống như con nói. Giác Nhi, con tiện tỳ này lòng dạ thật độc ác, chính mình trộm đồ lại đổ tội lên người vô tội."
Nếu như không phải Tống Lưu Giác tự mình đưa ngọc bội cho Linh Cưu, nói không chừng hắn cũng tin tưởng mọi chuyện trước mắt.
Sắc mặt Y Y càng trắng bệch hơn, đối với Tống Lưu Giác còn đang ngẩn ngơ gào khóc: "Thiếu gia, ngươi phải cứu nô tỳ! Chuyện này không phải do mô tỳ làm, ngươi biết rõ… A!" Câu kế tiếp chưa kịp nói thì miệng ả đã bị người ta nhét giẻ vô.
Thật vất vả Tống Lưu Giác mới hoàn hồn, nhưng vẫn có một chút cảm giác không chân thật: "Bà nội, chuyện này không phải do Y Y làm, nàng ấy không cần làm như vậy…"
"Không phải ả ta, chẳng lẽ là do ngươi tự mình bố trí." Thanh âm ấm áp, mượt mà như ngọc nhẹ nhàng vang lên.
Chợt, Tống Lưu Giác quay đầu nhìn về phía Tống Tuyết Y, ánh mắt vừa kinh ngạc lại vừa tức giận. Trước tới nay, hắn chưa bao giờ xen vào những chuyện như thế này, cũng không bao giờ cùng mình tranh luận bất kỳ chuyện gì, giống như không có chuyện gì đáng giá để hắn đặt vào mắt, lúc này lại vì một tiểu nha đầu mà chống đối lại mình!
Nghĩ như thế, bỗng chốc Tống Lưu Giác nghĩ tới chuyện quan trọng, nhìn về phía cô bé váy xanh.
Chỉ thấy bé con nở nụ cười tươi mát như giọt sương với hắn, nụ cười đó giống như đang nói "Ta là người tốt, ta rất lương thiện" nhá!
Tống Lưu Giác cảm thấy cổ hỏng có một chút ngòn ngọt, phun không được nuốt vào cũng chả xong, trước mắt đều biến thành màu đen. Trước kia, hắn còn cảm thấy bé con này thật ngây thơ khờ khạo, hắn đúng là bị mù!
"Tiện tỳ như vậy Tống gia không cần, dẫn xuống dưới đi!" Lúc này, Tống lão phu nhân mở miệng.
"Ưm…ưm…ư.." Y Y trợn hai mắt nhìn Tống Lưu Giác xin giúp đỡ.
Tống Lưu Giác đi về phía trước, Tống lão phu nhân nói: "Giác Nhi, chỉ là một con tiện tỳ mà thôi, thiếu một cái cũng không sao. Con cần gì vì ả mà hủy đi thanh danh của mình?"
"..."
Hiển nhiên, lời nói của Tống Tuyết Y có tác dụng. Nếu không phải là Y Y làm thì là Tống Lưu Giác bày kế hãm hại Linh Cưu.
Nếu như Tống Lưu Giác muốn cứu Y Y, chẳng khác nào hắn thừa nhận lời Tống Tuyết Y nói.
"Hừ!" Tống Lưu Giác cáu giận nhìn chằm chằm Linh Cưu và Tống Tuyết Y.
Hắn cũng không phải là người thiếu đi một Y Y thì không được, so với nô tỳ thấp hèn hắn càng coi trọng thanh tiếng của mình hơn, chẳng qua hắn bực mình là vì mình người ta chơi xỏ thôi.
Những người có mặt ở đây đều là người thông minh, tự nhiên đều nhìn ra điều khác thường bên trong chuyện này, chỉ cần suy nghĩ một chút liền đoán được việc này là do Tống Lưu Giác chủ mưu. Nhưng, Tống Lưu Giác không nói, dĩ nhiên mọi người đều đem tội lỗi đổ lên người Y Y rồi.
Ngoại trừ Tống Lưu Giác và Tống Tri Họa hiểu rõ mọi chuyện thì không có ai ngờ được hết thảy mọi chuyện đều do Linh Cưu thiết kế. Một tiểu nha đầu bảy tuổi, ngây thờ hồn nhiên làm thế nào khiến người khác nghi ngờ.
Trên thực tế, Tống Lưu Giác chẳng phải cũng bị vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên của Lính Cưu mê hoặc, cho nên mới thua sạch sẽ như vậy sao.
Hắn cho rằng, Linh Cưu chỉ là tiểu nha đầu nhát gan, khờ khạo, căn bản không có âm mưu hại hắn, cho rằng nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời, đem ngọc bội giấu kĩ không để người khác biết được.
Mặc dù, ánh mắt của Tống Lưu Giác nói rõ hắn sẽ không bỏ qua cho nàng, Linh Cưu lại không chút sợ hãi, giống như đứa con trai còn chưa mọc đủ lông đủ cánh, làm sao có biện pháp giày vò nàng được chứ.
Nàng vì sao không nói cho Tân ma ma biết, ngọc bội là từ trên người Tống Lưu Giác rơi xuống, lại bảo là Y Y?
Bởi vì Linh Cưu biết rõ, Tống Lưu Giác là thiếu gia được cưng yêu nhất ở Tống gia, nếu chuyện này mà có dính líu tới hắn, nhất định sẽ được giải quyết rất dễ dàng. Nhưng đối thành Y Y thì kết cục hoàn toàn khác.
Một nô tỳ mà thôi, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Người cấp trên có thể đem Y Y ra giải quyết bất kỳ lúc nào.
Song, đem tội đổ lên đầu con cừu non Y Y, Tống Lưu Giác tuyệt đối sẽ không để cho một con nô tỳ làm liên lụy tới mình. Trái lại, nếu ngọc bội từ trên người Tống Lưu Giác rơi xuống, lấy tính cách của Tống Lưu Giác, nói không chừng sẽ đem chuyện này tranh luận cho tới cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!