Chương 13: Khống chế Cốc Khiếm

Editor: Tiểu Ngữ

Mặt trời lên cao, khoảng chừng chín giờ sáng, người trong Tuyết Viện đã chuẩn bị xong dụng cụ rửa mặt đi tới chỗ Tuyết Y.

Đây là quy cũ mà đầy tớ trong Tuyết Viện đều biết, ở Tống gia, đại thiếu gia không giống những người khác ngủ tới năm, sáu giờ mới thức giấc, bởi vì thân thể không tốt nên phải ngủ thật nhiều, phải ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao mới có thể dậy.

Tống Tuyết Y thay đồ rửa mặt xong xuôi mới quay sang bên cạnh, hỏi Hà Nghiên: "Cưu Nhi còn chưa thức dậy à?"

"Vâng." Trong lòng Hà Nghiên càng thêm chán ghét Linh Cưu. Nha đầu kia thật sự là không hiểu chuyện, thiếu gia hết lòng thương yêu nàng, còn cho nàng quyền làm chủ, đáng lí nàng nên cảm kích và hết lòng với thiếu gia mới đúng, không nên ỷ vào được cưng chiều mà kiêu căng. Ngày đầu tiên đến đây lại thức dậy trễ hơn thiếu gia.

Tống Tuyết Y nhẹ nhàng gật đầu, động tác nhỏ nhẹ đẩy cửa phòng của Linh Cưu ra, một đường đi đến bên cạnh giường, cẩn thận đem cây nến vẫn còn đang cháy thổi tắt.

Rèm của giường vẫn như tối hôm qua, không có dấu hiệu kéo lên. Nhưng không thấy bóng dáng của bé đâu, chỉ nhìn thấy một quả cầu tròn cuộn trong áo ngủ bằng gấm.

Tống Tuyết Y sửng sốt, nhìn chằm chằm quả cầu tròn trong chăn một hồi lâu, thầm nghĩ cái này thật là tròn, người không biết còn tưởng rằng bên trong thật sự là một quả cầu tròn lớn.

Lúc này quả cầu tròn bên dưới áo ngủ bằng gấm nhúc nhích, ngay sau đó giống như bất động cứng đờ.

"Hì hì... Khụ." Tống Tuyết Y nghĩ tới đều gì đó, cười một tiếng rồi cố gắng nhịn xuống.

Đối với vẻ mặt ngây ngô của đám người Hà Nghiên ở đằng sau phất tay, ý bảo bọn họ không nên cử động, sau đó khom người đem áo ngủ bằng gấm vén lên, thử kêu một tiếng: "Cưu Nhi?"

Quả cầu tròn trong áo ngủ bằng gấm hiện hình, chính là Linh Cưu đang cuộn tròn.

Linh Cưu chỉ mặc một bộ quần áo phong phanh, hai chân co lên như con tôm luộc, một tay ôm chân, một tay đặt phía dưới, chôn đầu ở đầu gối.

Hèn gì lại tròn như vậy. Tống Tuyết Y nhìn thấy dáng ngủ này của Linh Cưu, trước tiên cảm thấy buồn cười, nhưng sau đó liền nhíu mày. Đứa trẻ này đáng yêu như vậy, có đôi lúc khiến người ta cảm thấy mỏng manh, hơn nữa có một chút cô quạng và thành thục, khiến trái tim hắn không khỏi căng thẳng.

"Cưu Nhi?"

Lại nghe âm thanh mềm mại ấm áp của thiếu niên, một lần nữa Linh Cưu tự khinh bỉ bản thân tự đánh mất mặt mũi. Sau đó không cam lòng ngẩng đầu, nhìn mặt nạ quen thuộc trước mắt.

Chân mày Tống Tuyết Y nhíu chặt hơn: "Ngủ không ngon?" Ánh mắt mông lung ngập nước của bé không che giấu được tơ máu trong mắt, còn có quầng thâm dưới mí mắt.

Linh Cưu yên lặng nhìn chằm chằm thiếu niên, sau đó bất đắc dĩ thở dài một hơi, "A" coi như là đáp lời.

Cái bộ dạng giả vờ giống như cụ già đầy tang thương thở dài than thở, rất là buồn cười. Tống Tuyết Y dở khóc dở cười, bởi vì hắn chợt nhớ tới tối hôm qua mình trêu chọc bé thế nào, lẽ nào là do mình hại bé mất ngủ? Sớm biết chuyện sẽ như vậy, hắn nhất định sẽ không…

Sẽ không sao? Trong lúc Tống Tuyết Y tự hỏi, nhìn chằm chằm khuôn mắt trắng noãn của bé, cảm thấy rất tốt nhìn.

"Cưu Nhi không ngủ ngon là vì ta…" Dừng một chút, ngày hôm qua chính mình làm ra hành động như thế, bản thân Tống Tuyết Y cũng không có lường trước được, hắn lớn bằng tuổi này, lần đầu tiên mới làm chuyện như vậy. Cho nên không có biện pháp lạnh nhạt: "Ngày hôm qua…"

Lời nói của Tống Tuyết Y chưa dứt, Linh Cưu liền phất tay một cái: "Cũng không phải ngươi… Hử? Ngày hôm qua? Ngươi muốn nói chuyện gì?" Linh Cưu nhìn chằm chằm Tống Tuyết Y, ánh mắt nghi ngờ.

Trong nháy mắt Tống Tuyết Y có chút xấu hổ, thanh âm nhẹ nhàng săn sóc: "Không phải vì ta, đó là vì cái gì?" Lúc nói chuyện, hắn đem bé ôm vào lòng, mượn lúc xoay người nhanh chóng đem tâm trạng của mình bình phục lại.

Cái này giống như cảm xúc chột dạ lại kích thích của kẻ trộm, thật sự là mới mẻ lại kỳ quái.

Hành động của Tống Tuyết Y rất tự nhiên trot lọt, chờ khi mặt nàng được lau sạch, miệng được một cây bàn chải đánh răng nhét vô mới sững sờ phản ứng: "Ngươi… Ê ừ! Khụ khụ khụ!"

Tống Tuyết Y vội đem bàn chải đánh răng lấy ra, bưng chậu nước tới trước mặt Linh Cưu, một tay nhẹ nhàng vỗ lưng Linh Cưu: "Mau nhổ ra."

"Phốc!" Linh Cưu không chút do dự hướng chậu nước phun ra, nghiêng đầu hung hăng trừng Tống Tuyết Y. Chị muốn hộc máu vào mặt của ngươi, có được hay không!

Nhưng nàng lại không biết dáng vẻ này của nàng trong mắt Tống Tuyết Y đáng yêu biết chừng nào! Ánh mắt long lanh ngập nước của bé cưng, lông mi dài đậm thấm ướt nước mắt, gương mặt nhỏ nhắn vì bị sặc mà đỏ lên, khóe miệng còn dính bọt biển, con ngươi ủy khuất lại lên án trợn tròn lên, cực kì dễ thương.

Sau đó, lần thứ hai, Tống Tuyết Y làm ra một chuyện mà hắn không ngờ tới, dùng môi mềm mại hôn lên hai gò má đáng yêu của bé.

Ừ… Còn ấm hơn ngày hôm qua nữa chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!