14
Tôi là con gái cảnh sát, từ nhỏ đã đi theo sát cảnh sát, học hỏi mọi thứ.
Cách điều tra nạn nhân.
Cách lập kế hoạch giết người.
Cách xoá dấu vết.
Cách chống điều tra hình sự.
Cách theo dõi cảnh sát, xoá bỏ nghi ngờ.
Tôi hội đủ tất cả những điều kiện đó.
Điều duy nhất tôi thiếu là một chân.
Nhưng họ không biết, để biến cái chân sắt này thành một phần cơ thể, biến mình thành người bình thường, tôi đã nỗ lực thế nào.
Nó không phải trở ngại, ngược lại, là trợ lực của tôi.
Nếu không bị cắt chân phải, chân trái gãy nát, trong quá trình phục hồi chỉ dựa vào tay, sao tay tôi lại khỏe mạnh như vậy?
"Không thể nào." Lục Đình Thâm vẫn không tin: "Không thể, Kỳ Kỳ, em đừng đùa với tôi."
Đùa sao?
Thật buồn cười.
Tôi hiếm khi cười: "Anh muốn biết vì sao hung thủ thay đổi kế hoạch đột ngột không?"
"Tôi nói cho anh."
"Bởi vì anh đó."
"Sao cùng mất người thân khi nhỏ, anh lại trưởng thành xuất sắc như vậy, còn tôi chỉ biết bò trong bóng tối?"
"Sao tim tôi đầy thù hận, còn anh lại hiểu và tin người đã hại chết ba anh như vậy chứ?"
Tôi hỏi: "Lục Đình Thâm, anh không hận sao?"
"Ba tôi là người đã giết ba anh."
"Sao anh vẫn có thể xem ông ta là ân nhân chứ?"
Lục Đình Thâm mang vẻ mặt không thể tin nổi, có thể nói là vừa đau lòng vừa tức giận hỏi:
"Kỳ Kỳ, rốt cuộc em bị sao vậy?"
Tôi không quan tâm đến anh ta.
"Đệ tử mà ông ta trực tiếp dạy dỗ lại biến thành kẻ giết người, hẳn ông ta sẽ sốc lắm đúng không?"
"Anh là cảnh sát, anh có thể xem hồ sơ."
"Anh được đào tạo chuyên nghiệp, giết người đối với anh là việc dễ như trở bàn tay."
"Mỗi lần xảy ra án mạng, anh đều không chứng minh được mình ở đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!