Chương 4: (Vô Đề)

"Ví dụ như Trương Nhã Tình chết cách đây hai tháng, là tiểu thư con nhà giàu, bị bắt cóc 6 năm trước nhưng được cảnh sát cứu."

Cái giá phải trả là một cảnh sát bị thương vong nặng.

"Rồi còn Chu Đình chết tháng 12 năm ngoái — ba năm trước, có một vụ cướp ngân hàng, cô ấy là nhân viên ngân hàng, bị bọn cướp làm con tin, trong quá trình cảnh sát giải cứu, cô sống sót."

Đáng tiếc là trong quá trình đó cảnh sát có người bị thương, có người hy sinh.

"Và còn người này, Tô Tuyết chết tháng trước, là vụ… cách đây tám năm…"

Nói tới đây, Lục Đình Thâm bất giác nhìn về phía chân phải của tôi.

11

Tôi hiểu ý liền nối lời: "Là người trong vụ Nổ bom tại khu nghỉ dưỡng Lục Bình Sơn Trang""

"Cùng lúc đó, mẹ và em trai tôi cũng gặp tai nạn xe."

"Mẹ và em trai tôi chết tại chỗ, tôi bị cắt mất một cẳng chân."

Tôi kiên cường ngẩng đầu lên, không muốn rơi nước mắt trước mặt anh ta.

Lục Đình Thâm an ủi: "Thầy luôn cảm thấy có lỗi, nên ông ấy sợ chuyện tương tự sẽ lại xảy ra."

Nghe nói, vụ tai nạn đó là do một tên tội phạm muốn trả thù ba tôi.

Nhưng cho đến phút cuối khi tôi phải cắt chân để cứu mạng, vẫn không chờ được chữ ký của ông, cuối cùng là lãnh đạo trong sở ký thay ông.

Chúng tôi không bao giờ quan trọng bằng vụ án của ông ta.

Chính cái chết của Tô Tuyết khiến ông ta nhận ra đây có thể là hành động trả thù nhắm vào bản thân.

Vì thế, Lục Đình Thâm bắt đầu rút khỏi việc điều tra án, mà toàn tâm toàn ý bảo vệ tôi.

Ba tôi đã tổng hợp lại tất cả các vụ án mà ông từng xử lý, tìm ra tất cả những người có khả năng lên kế hoạch trả thù.

Đáng tiếc, chẳng tìm được gì.

Tôi nhìn Lục Đình Thâm, tò mò hỏi: "Nếu là anh, anh có làm giống ba tôi không?"

Lục Đình Thâm hầu như không suy nghĩ, gật đầu chắc chắn: "Tôi sẽ làm."

"Chúng tôi là cảnh sát, bất cứ lúc nào, chúng tôi cũng không được từ bỏ trách nhiệm."

"Tôi biết, điều đó thật bất công với người thân, nhưng khi chọn làm cảnh sát, chúng tôi đã chọn con đường đó."

Bỗng nhiên, anh ta đổi giọng, nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc nói: "Vì vậy, tôi sẽ không kết hôn, tôi sẽ không để những nguy hiểm trong công việc đến với người tôi yêu."

Chậc!

Xin chúc mừng anh.

Anh đã lỡ mất cơ hội sống sót cuối cùng rồi.

12

Tôi giả vờ không hiểu lời anh ta nói.

Tôi đặt tờ giấy xuống: "Tôi không tin anh 24/24 giờ đều là cảnh sát, anh không tan ca à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!