Chương 3: (Vô Đề)

"Giết người là một việc, kẻ giết người thực hiện nhiều lần có thể trở nên chai sạn, giống như giết gà giết chó, cảm giác hứng thú sẽ mất dần."

"Đấu tranh với cảnh sát, lại là cuộc chiến với con người, mang đến cảm giác vô cùng thú vị, nhưng trải qua nhiều lần, cảm giác k*ch th*ch cũng sẽ mất đi."

"Đây không phải là h**p dâm rồi giết, không phải cướp rồi ra tay, càng không phải thuê người giết người, trong những vụ này hung thủ không nhận được thêm lợi ích gì. Vậy điều gì khiến hắn duy trì được việc tiếp tục giết người chứ?"

Quả không hổ danh là ba tôi.

Họ ngày càng tiến gần đến sự thật rồi.

Tôi lén hé cửa phòng nhìn ra ngoài, muốn đọc rõ thần sắc của họ lúc này.

Lục Đình Thâm nghiền ngẫm một lúc, vẻ như hiểu mà không hoàn toàn hiểu, hỏi: "Là gì vậy thầy?"

"Độ khó khi giết người được nâng cấp, nên cảm giác k*ch th*ch sẽ tăng lên."

"Hung thủ muốn giết người ngay tại nơi công cộng, muốn giết ngay dưới mắt cảnh sát."

Ba tôi có chút bực bội: "Hắn chẳng sợ cảnh sát bắt hắn đâu, ngược lại, hắn lo cảnh sát không bắt được hắn."

"Hắn dùng dao trái cây và axit, hai thứ này so với khăn lụa đỏ có dễ khiến hắn lộ diện hơn không?"

Lục Đình Thâm hỏi: "Axit là chất được quản lý, chưa điều tra được nguồn gốc sao?"

"Có thể lượng sử dụng rất nhỏ, khó có thể truy xuất được."

Ba tôi nói tiếp: "Cũng có thể đây là vụ án do nhiều người cùng gây ra, vì sức một người là có hạn, muốn lên kế hoạch cho một vụ phạm tội hoàn hảo hết lần này đến lần khác thì quả thực là rất khó."

Tôi cười lạnh, không kìm được sự phấn khích đang dâng lên trong lòng.

Một lúc sau, ba tôi lại hỏi: "Kỳ Kỳ thế nào rồi?"

Lục Đình Thâm hơi bối rối đáp: "Cô ấy… ổn ạ!"

8

Ba tôi rất ngạc nhiên, nhưng ông là một người thông minh.

Ông an ủi Lục Đình Thâm: "Đình Thâm, tôi biết cậu muốn tới hiện trường phá án, nhưng bảo vệ Kỳ Kỳ cũng là một mắt xích quan trọng trong vụ án."

Ông khẽ thở dài: "Tôi thừa nhận là mình có tư tâm... Kỳ Kỳ là con gái duy nhất của tôi."

Lục Đình Thâm vội vã nói: "Thầy, con hiểu mà."

"Từ khi ba con mất, thầy đã luôn chăm sóc con. Trong lòng con, thầy không chỉ là thầy, mà còn như một người cha. Con cũng xem Kỳ Kỳ như em gái ruột vậy."

"Con muốn phá án, nhưng càng muốn bảo vệ cô ấy hơn. Con biết thầy tin tưởng con, nên mới giao Kỳ Kỳ cho con bảo vệ."

"Em gái ruột à?" — Tôi nghe câu đó mà cảm thấy thật chói tai.

Tôi cúi nhìn chiếc chân của mình, im lặng mỉm cười.

Không biết mình vừa mong chờ điều gì nữa.

Ba tôi vỗ vai Lục Đình Thâm: "Cậu không hiểu đâu, cậu cũng là con trai độc nhất trong nhà mà."

Ông nghiêm giọng: "Hãy bảo vệ tốt cho Kỳ Kỳ… và cả chính mình nữa."

Chậc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!