Nói là bảo vệ tôi, vậy mà có động tĩnh là anh ta bỏ tôi mà chạy ngay.
Nếu thật sự có người trả thù ba tôi, tôi liệu có sống sót nổi không?
Tôi lặng người, chỉ biết lắc đầu, rồi giả vờ thảng thốt nói: "Có người chết… khủng khiếp quá."
Thật ra, nếu Lục Đình Thâm không bám theo tôi, có khi mọi chuyện còn ghê rợn hơn ấy chứ.
Là nhân chứng, tôi bị mời lên đồn cảnh sát để điều tra là chuyện bình thường.
Nhưng tôi đã chuẩn bị kỹ càng cho mọi tình huống rồi.
4
"Vụ án giết người hàng loạt khăn lụa đỏ" vốn là án do ba tôi trực tiếp phụ trách.
Lúc này, ông lại nghi ngờ đây là một vụ trả thù nhắm vào cảnh sát hoặc nhắm thẳng vào cá nhân ông, mà tôi lại tình cờ có mặt tại hiện trường, vậy thì việc ông hợp lý nghi ngờ hung thủ định giết tôi là điều dễ hiểu, chỉ là có người đã chết thay cho tôi mà thôi.
Vậy nên khi ông chạy về đồn, chẳng nói chẳng rằng liền tát tôi một cái.
Cú tát đến bất ngờ tới nỗi cả đồn cảnh sát im bặt, không ai dám thốt lời.
Trong không gian rộng lớn đó, như thể cả không khí cũng bị đóng băng.
"Con rốt cuộc đang làm cái gì thế?"
"Ba có dặn con phải ở yên trong nhà không?"
"Ba có bảo con đừng mặc đồ màu sắc chói lọi khi ra ngoài không?"
Ông quát lớn, nhưng chưa kịp để tôi than vãn, ông đã ôm chặt lấy tôi.
Bàn tay to rộng của ông vuốt nhẹ lưng tôi, vừa an ủi tôi vừa như an ủi chính mình:
"Không sao rồi, không sao rồi."
Nhìn vết đỏ trên mặt tôi, ông hối hận vì đã quá nóng nảy, sự ăn năn và ân hận hiện rõ trên nét mặt.
Tôi vốn là một cô con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Làm sao tôi nỡ để người ba đã vất vả cho công việc như thế phải buồn khổ chứ?
Tôi ngoan ngoãn xin lỗi: "Con xin lỗi, cha, là con sai."
Ông tất nhiên không hỏi suy nghĩ thật sự trong lòng tôi là gì, vội vàng hỏi tôi về tình huống lúc đó.
Hiện giờ tôi chưa bị coi là nghi phạm giết người.
Vì thế ông trực tiếp thẩm vấn tôi, có một nữ cảnh sát khác ngồi bên cạnh ghi lời khai.
Tôi nói với ông khi tôi bước vào nhà vệ sinh thì không có ai đứng ngoài cửa chờ.
Cánh cửa nhà vệ sinh cho người khuyết tật lúc đó khoá, nhưng tôi không thấy gì bất thường.
Rồi khi tôi vào trong cabin, không lâu sau nghe thấy tiếng la thảm thiết của một phụ nữ.
Khi tôi bước ra thì đúng lúc nhìn thấy nạn nhân.
Ba tôi nhíu mày hỏi: "Tiếng la là tiếng của nạn nhân hay của nhân chứng?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!