Xe nhanh chóng chạy ra khỏi khu vực sầm uất, hướng tới quảng trường tổ chức lễ cưới cách đó không xa. Dòng xe cộ qua lại cũng dần thưa thớt nhưng Địch Mặc vẫn không tăng tốc, ngược lại cứ giữ tốc độ chậm rãi cho tới khi đến nơi.
Trên đường đến đây, đi lại dừng, dừng lại đi, trong lòng cô bắt đầu tỉnh táo nhận định, không ôm bất cứ hi vọng nào với tên này, lúc trước còn ảo tưởng dùng phương pháp kéo theo một tên vừa đẹp trai vừa có phong cách để diễn kịch nhất định phá vỡ thế bí của cô. Hiện giờ bình tĩnh miễn cưỡng chấp nhận cũng chưa đến mức quá mất mát, lúc này giọng nói khá nghiêm túc của tên tiểu bạch kiểm bỗng vang lên, "Trước đó phải nói rõ, cô đến là thật lòng muốn chúc phúc hay tới để cứu vớt chút danh tiếng đây?"
"Nếu không phải giành lại chút danh tiếng thì anh nghĩ tôi mướn anh để làm gì? Ăn no rửng mỡ à?"
Giọng nói của cô có phần bực bội, Địch Mặc thấp giọng nói, "Hiểu rồi". Một tay đè xuống mép mui xe, một tay đỡ lấy gáy của cô.
Mắt thấy anh đang tiến gần, Lãnh Tĩnh theo bản năng lùi về phía sau, "Làm gì?".
Anh ta thấy thế, nhếch khóe môi.
Không thể không thừa nhận người đàn ông này có đôi bàn tay thật thần kỳ, đến gân xanh cũng không có, đảo mắt qua giúp cô buộc lại đuôi tóc. Cả bờ vai trần đều lộ ra, lúc này Lãnh Tĩnh mới phát hiện không có cảm giác an toàn, liếc mắt về kính chiếu hậu nghiêng đầu soi gương, lúc này mới phát hiện có một cánh tay lạ xuất hiện.
Mà anh ta không biết từ lúc nào đã gạt tay cô ra, cô hoàn toàn không hay biết.
"Thế này quá táo bạo, hở………" nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong kính, hở ngực hở vai, cảm giác không được tự nhiên vì đây không phải là phong cách của cô.
"Đây mới chân chính gọi là giành lại danh tiếng", tay của anh ta vẫn còn đang bận giúp cô với cái đuôi tóc, nhìn đến chiếc gáy nhỏ nhắn gợi cảm, ánh mắt lặng lẽ dò xét từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở đôi môi cô.
Lãnh Tĩnh chỉ lo xem xét phần trước ngực bị hở thế nào, đầu óc nhạy cảm ngày thường hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm đang đến gần, "Như vậy đúng là hở nhiều quá, mắt thẩm mỹ của anh không chỗ nào chê ……….."
Lãnh Tĩnh không khỏi hoảng sợ không nói được lời nào.
Bởi vì giờ phút này "tiểu bạch kiểm" chỉ cách cô một khoảng cách rất rất gần.
Lãnh Tĩnh nháy mắt mấy cái, khoảng cách gần đến nỗi cô có cảm giác lông mi mình chạm trên da anh ta, "Anh làm sao …… Ưm….."
Anh ta hôn cô.
Chính xác mà nói, là anh ta cắn cô.
Hàm răng anh ta cắn lấy môi cô, Lãnh Tĩnh theo bản năng giơ tay đấm lên ngực anh ta, chỉ đáng tiếc trước khi mấy quả đấm đụng đến anh ta, anh ta đã buông cánh tay đỡ lấy gáy của cô, nhanh chóng lùi lại trong khoảng cách an toàn, thuận tay chỉnh lại chiếc gương, ý nói cô nhìn xem, "Câu kia nói thế nào đây? Kiều – diễm – ướt – át?"
Lãnh Tĩnh dùng ánh mắt muốn giết người nhìn anh ta, lúc này ngẩng đầu nhìn vào gương, đôi môi hồng bị cắn đến sưng đỏ ngược lại nhìn có vẻ quá chướng mắt. "Mẹ kiếp! Trong túi xách tôi có son môi, không cần anh làm chuyện thừa!".
Anh ta bên cạnh cười khẽ một tiếng.
Sắc mặt Lãnh Tĩnh trầm xuống, ngoắc ngoắc tay bảo anh ta tới gần, Địch Mặc không muốn làm theo, "Sao vậy? Muốn cắn lại?".
Giọng nói của cô so với sắc mặt còn u ám hơn, "Đem cái mặt tới đây, để tôi tát một cái."
"………"
"Không chịu tới phải không?" Lãnh Tĩnh giả vờ bẻ tay vặn người, "Chờ tôi nhào qua đó thì sẽ không chỉ là một cái tát đơn giản như vậy đâu, tôi sẽ đánh đến ngay cả cha mẹ anh nhìn cũng không ra, anh có tin không?".
Địch Mặc do dự.
Sau đó ngoan ngoãn tới gần, đồng thời yên lặng đẩy cần số sẵn sàng.
Mặt anh ta xuất hiện trước mặt cô, giống như thật sự chuẩn bị ăn đánh. Biết được đây là cơ hội không thể mất, mất rồi cũng không thể tìm lại được, Lãnh Tĩnh nắm chắc cằm anh, giơ tay kia nhắm ngay mặt anh ta ——-
Bàn tay sắp rơi xuống trên mặt anh ta, thấy anh ta mở miệng, cứ tưởng anh ta sẽ nói "Xin nhẹ tay chút"……..
Địch Mặc vui vẻ kề sát môi cô nói, "Ngồi chắc nhé!"
Vừa nói, anh ta vừa đạp mạnh vào chân ga ——
Tiếng động cơ nhẹ nhàng kèm theo tiếng thét chói tai của Lãnh Tĩnh, trong nháy mắt phá vỡ cả bầu trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!