Chương 5: Một ngày làm tài chủ

Dịch: Heidi

Hãy để chúng ta quay trở lại mấy giờ trước.

Hàn Tự vừa công tác trở về đã bị người họ Địch nào đó hẹn đi hội quán kiếm đạo. Lý do của tên họ Địch kia hết sức đường hoàng, "Em gái cậu sợ cậu lao lực quá mà chết, đặc biệt cầu xin tôi lôi cậu ra ngoài xả hơi cho thư thái."

Chuyến đi công tác lần này không thể thành công, trừ bỏ được mối đầu tư nguy hiểm, Hàn Tự đang cần chỗ phát tiết, không nói hai lời cúp điện thoại, ném hành lý cho trợ lý, trực tiếp lái xe từ sân bay tới hội quán kiếm đạo.

Đổi trang phục kiếm đạo, sức lực mạnh mẽ của người quân tử được miêu tả vô cùng sinh động, tiếng va chạm của kiếm gỗ "cộp choang" vang lên bên trong hội quán, Địch Mặc liên tiếp trúng 3 nhát của anh ta, tóc cũng ướt hết, anh không giận ngược lại còn cười, "Ơ, lửa giận không nhỏ nha!"

"Show diễn châu báu của cậu thành công như vậy, xuân phong đắc ý, làm sao có thể hiểu được tâm trạng thất bại của nhân vật nhỏ bé như tôi chứ?"

"Ấy, tôi còn phải chờ tổng giám đốc Hàn ngài giúp tôi thoát khỏi số đào hoa nữa kìa"

- Địch Mặc hài hước nhìn anh ta, "Tôi rất có thành ý."

Hàn Tự cử động cổ tay, mới vừa rồi vung kiếm dùng quá sức, hai cánh tay đã có chút tê rần, tỉ mỉ nhìn Địch Mặc một lượt, "Nếu như cậu thật sự có thành ý, thì cứ dốc hết sức đánh với tôi một trận, đừng cho là tôi không nhìn ra cậu đang nhường tôi."

Địch Mặc có chút không xác định hỏi anh ta, "Cậu chắc chắn?"

Hàn Tự trầm mặc đứng ngay ngắn, chuẩn bị tốt tư thế. Địch Mặc thấy vậy, từ từ nghiêm túc lại, đem mặt nạ bảo hộ khẽ gạt xuống, cầm kiếm chậm rãi lui về phía sau ba bước, hít sâu. Bắt đầu ——

Một phút phản kích ra ngón đòn rất nhanh.

Một phút đồng hồ sau, Hàn Tự bị đánh nằm trên đất, nhưng anh ta rất nhanh đã ngồi dậy, khóe miệng dưới mặt nạ nhếch lên nụ cười thỏa thích, niềm vui tràn trề.

Địch Mặc đi đến trước mặt anh ta, tháo mặt nạ bảo hộ xuống, có chút xin lỗi quan sát đánh giá anh ta, "Tôi nghĩ, cậu cần tôi giúp cậu giới thiệu một vị sư phụ xoa bóp bấm huyệt."

Sau đó?

Sau đó Hàn Tự nằm sấp ở trên giường, chờ thử một chút kim bài công phu trong truyền thuyết của nữ sư phụ, lại không ngờ chờ được lại là tiếng khóc của cô gái này.

Nửa người trên của Hàn Tự trần trụi vốn toàn chỗ xanh chỗ tím, hôm nay lại bị những hộp quà dầy cộm nặng nề đập mạnh trúng, đau đớn trong nháy mắt gia tăng gấp bội, anh cắn răng rời giường, liếc mắt nhìn lo¬go trên hộp quà, bừng tỉnh hiểu ra, đang định nói xin lỗi, cô gái trước mắt đã chộp được cái gạt tàn thuốc trên bàn làm việc, giơ tay lên định đánh về phía anh.

Cái gạt tàn thuốc dày chừng hai cm, trong thời gian nửa giây Hàn Tự nhanh chóng tính toán một chút khả năng chính mình phải bỏ mạng vì nó——

Nửa giây sau, trên bàn làm việc vang lên tiếng chuông điện thoại cứu mạng anh.

Hàn Tự cảm thấy mình sắp điên rồi, thế nhưng lại đưa tay ra làm động tác "Tạm ngừng" với cô gái này, "Đợi đợi chút, tôi nghe điện thoại trước đã."

Lãnh Tĩnh cũng cảm thấy mình gần điên rồi, nghe anh ta nói như vậy, cái gạt tàn thuốc trong tay thế nhưng không chịu hành động tiếp mà ngưng chừng giữa không trung.

Hàn Tự lôi áo sơ mi mặc vào, động tác vốn có chút gấp gáp, nhưng sau khi thấy trên màn hình hiện ra số điện thoại, động tác của anh càng vội vã hơn, gần như là dùng tốc độ ánh sáng bắt máy, "Alo!"

"Tay nghề của sư phụ như thế nào?"

"Tôi bị cậu hại chết rồi!"

- Vừa dứt lời Hàn Tự lập tức bực dọc cúp máy, cài lại nút áo, vẻ mặt căng thẳng, "Cô... là tới đưa quần áo cho Thiên Thiên?"

Đến lúc này, Lãnh Tĩnh miễn cưỡng coi như là đã bình tĩnh lại, để gạt tàn thuốc xuống, lặng lẽ gật đầu một cái, trong lòng đang suy nghĩ, dâm ma Hàn Thiên Thiên này rốt cuộc nuôi nhốt bao nhiêu người đàn ông?

Y phục đắt giá bị rơi rớt trên giường lẫn trên đất, Lãnh Tĩnh thu gọn xong, đem biên lai đưa tới trước mặt anh ta, "Xin ký nhận."

Hốc mắt cô còn đỏ, cũng đã bày ra một bộ dáng khách hàng là thượng đế, Hàn Tự cúi đầu ký tên, lại do dự ngẩng đầu nhìn cô một chút, "Xin lỗi cô, vừa rồi cái đó là... hiểu lầm."

Lãnh Tĩnh cười một cái, cầm lại biên lai chuẩn bị đi, một khắc xoay người kia khuôn mặt tươi cười ngay lập tức thu lại hoàn toàn, vẻ mặt lạnh lẽo rời đi.

Hàn Tự đứng ngay tại chỗ ngẩn người, lúc đi ra khỏi phòng ngủ đã nhìn thấy cô gái này đi xuống lầu, hắn không gọi cô lại, chỉ đứng trên hành lang đưa mắt nhìn cô rời đi, vẻ mặt có chút bối rối. Cúi đầu nhìn tờ biên lai trong tay, nhìn thấy cột dành cho chữ kí của nhân viên, anh không tự chủ được đọc ra miệng, "Lãnh —— Tĩnh ——"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!