Chương 46: (Vô Đề)

Edit: Huongbb

"Bé Nhị?"

".............."

"Bồ có trong đó không?"

Bé Nhị của cô đang ở bên trong nhưng đang bị ép buộc với tư thế rất ư là 'Nhị' mà chính xác là tư thế quỳ gối trên nắp bồn cầu rất ư là -----

Mà ở phía trên bồn cầu còn có bản cấm vẽ rõ ràng ba ký hiệu cấm: Cấm nôn mửa xung quanh bồn cầu, cấm ngồi xổm lên bồn cầu để **, cấm XXOO.....

Lãnh Tĩnh cứ như vậy không cấm kị nhìn bản vẽ cấm kia đến mất hồn

---- mà rõ ràng nhìn ra cái ký hiệu kia thậm chí vẽ y nguyên cái tư thế này của bọn họ

---- Trong nhất thời, lương tâm trong cô đang chịu sự lên án. Hồ Nhất Hạ ngoài cửa còn bám riết không tha tiếp tục gõ, "Này? Sao vậy bé Nhị? Nói một câu đi chứ!"

Hoàn hồn trở lại, Lãnh Tĩnh vội vàng đẩy bàn tay đang giữ eo cô ra, trong nháy mắt cũng nhảy khỏi nắp bồn cầu chỉnh sửa quần áo. Ngược lại, Địch Mặc bên cạnh không nhìn ra có bất kỳ hỗn độn nào, quần áo hoàn chỉnh, hai tay ôm trước ngực dựa vào tường, thong thả tự đắc thưởng thức cô gái nhỏ đang vội vàng che dấu những dấu hôn ướt át trên người.

Lãnh Tĩnh thật sự luốn cuống tay chân, nửa người trên còn chưa chỉnh sửa xong lập tức tìm kiếm chiếc quần lót bị mất tích. Trong không gian nhỏ bé này, cô tìm phải tìm trái, vậy mà tìm không thấy. Ngẩng đầu thăm dò người đàn ông yên lặng khác thường bên cạnh, bộ dáng mặc kệ đó của anh làm Lãnh Tĩnh nhất thời vẫn còn làm cô khiếp sợ.

Bất kể chuyện gì, bịt miệng quấy rối cô được xem là phong cách của anh.

Vì loại cảm giác xa lạ này làm Lãnh Tĩnh xấu hổ khi hỏi về quần lót của cô, chỉ có thể cố gắng nhớ lại. Lúc ấy cô đang nghe điện thoại, bên tai bị ảnh hưởng bởi tiếng nói lãnh khốc của Chiêm Diệc Dương, trong đầu cô lại vang vọng tiếng vang như tiếng sấm của tiếng tim đập, đồng thời tiếng của chất lỏng bên trong cơ thể chảy ra quấy nhiễu. Quần jeans của cô đã bị người nào đó cởi ném trên bồn rửa tay từ sớm, chiều dài của chiếc áo che tới phần bắp đùi, bàn tay của người nào đó đã giấu bên dưới, giảo hoạt tham lam tiến vào khe quần bên cạnh, châm chọc, đùa giỡn suồng sã, nắn bóp....

Lãnh Tĩnh lắc đầu, nhanh chóng đem những luồn suy nghĩ không chính xác này đẩy về quỹ đạo cũ, tiếp tục hồi tưởng, lúc ấy trên người cô có một lớp che chắn, cô sống chết phản kháng không cho anh cởi, đáng tiếc quần lót là kiểu buột dây hai bên, anh dễ dàng ngăn cản một bên dây, sau đó kéo ra ngoài, rồi lại lưu loát cởi quần lót cô ra.

Lãnh Tĩnh còn nhớ rõ lúc ấy anh cười xấu xa nhìn cô, đem quần lót kia nhồi thành một cục, trực tiếp.... nhét vào túi quần phía sau?

Chỉ trong vài giây ngắn ngủn lại hồi tưởng được nhiều như vậy, cả khuôn mặt Lãnh Tĩnh hồng như sắp nặn ra máu mà chưa biết, cúi đầu về phía anh, nhưng không nhìn mặt anh mà giơ tay sờ túi quần của anh

---- quả nhiên nó ở đó.

Lãnh Tĩnh thật sự quẫn vô cùng, kéo quần lót ra mặc vào, quần jeans cũng thuần thục mặc vào, nhưng từ đầu đến cuối cô luôn cúi đầu, ngay cả khi chạy đến mở cửa cũng không liếc tới mặt anh dù là nửa con mắt.

Sau đó dưới tầm mắt thấp của cô xuất hiện một đôi giày nam----

Anh chỉ bước vài bước lớn liền chặn đường phía trước của cô.

"Khuyên em vẫn không nên ra ngoài thì tốt hơn"

- Anh hết lòng khuyên nhủ.

Lãnh Tĩnh giơ cánh tay muốn ngăn cách anh, "Tránh ra".

"Chúng ta bây giờ ra ngoài, thì dù là không có làm gì, cô ấy cũng nghĩ hai chúng ta làm cái gì".

Lời này mới nghe như nhiễu khẩu lệnh (??) nhưng mà thật sự có lý. Lãnh Tĩnh phiền muộn cúi đầu suy nghĩ, mà cô bạn thân này tuyệt đối là một sinh vật đa bào, như bây giờ nếu cô ra ngoài nhiều lắm chỉ bị cô ấy gặng hỏi hai câu, nhưng mà nếu như tiếp tục trốn bên trong không ra mà nói...

Hậu quả không thể tưởng tượng nổi, Lãnh Tĩnh dặn dò Địch Mặc một câu, "Vậy anh tạm thời trốn trong này đừng ra ngoài"

- Nói xong liền kéo cửa đi.

Khi khe cửa được kéo tới 1/4 centimet, Lãnh Tĩnh nghe thấy lời lầm bầm lầu bầu của Hồ Nhất Hạ, "Sao lại thế này? Vừa rồi phục vụ rõ ràng đã thấy cô ấy đi về phía này mà..."

Khi khe cửa kéo được 1/4 centimet, Lãnh Tĩnh thấy bạn hiền đang bấm điện thoại.

Khi khe cửa kéo được 1/4 centimet, điện thoại của Lãnh Tĩnh đột nhiên rung lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!