Edit: Huongbb
Nguyên nhân làm Hồ Nhất Hạ sửng sốt là: "Oaaa.......... Đẹp trai như vậy.........."
Nguyên nhân Lãnh Tĩnh sửng sốt là lời tuyên bố từ chính miệng của Hồ Nhất Hạ nói, "Anh chàng đẹp trai này sao lại thấy quen mắt thế nhỉ?"
Lãnh Tĩnh bị cô đụng vào, lập tức phục hồi tinh thần, cô không thể nói gì, cũng không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông đang tới gần mình, trơ mắt nhìn anh ta ngồi ngay cạnh mình.
Lãnh Tĩnh liếc nhìn Hồ Nhất Hạ một cái, ánh mắt Hồ Nhất Hạ bị người trẻ tuổi kia cuốn hút, cũng không chú ý tới Lãnh Tĩnh bên này. Lúc này Lãnh Tĩnh mới nhỏ giọng hỏi người bên cạnh, "Sao anh lại ở chỗ này?"
Người nào đó ngoài cười nhưng trong không cười giật giật khóe miệng, "Tôi là ngày đầu tiên ra ngồi ghế tiếp khách, không quen thuộc quy tắc trò chơi, có gì tiếp đãi không chu đáo mong mọi người thông cảm".
Lãnh Tĩnh trợn tròn mắt nhìn anh, nhịn không được nghiến răng nghiến lợi, "Anh muốn làm cái quỷ gì?"
Người nào đó mĩm cười không ngại cầm ly rượu của Lãnh Tĩnh lên, "Phụ nữ mang thai không thể uống rượu, ly rượu này anh thay em uống"
- Nói xong ngửa đầu uống hết ly rượu.
"Anh...."
Lãnh Tĩnh vừa mới mở miệng thì Hồ Nhất Hạ lập tức bu lại, đánh giá hành vi phục vụ của người bên cạnh mình, lại đánh giá người phục vụ của Lãnh Tĩnh, cười hì hì nói với Lãnh Tĩnh, "Nếu không chúng ta đổi đi?"
Lãnh Tĩnh quẫn! Nhưng thật sự cân nhắc nên trả lời một tiếng, "Được". Nói xong liền thay đổi vị trí với Hồ Nhất Hạ. Địch Mặc bị chiêu này của cô làm trở tay không kịp, đang chuẩn bị đứng lên bắt lấy tay cô, Hồ Nhất Hạ đã đặt mông ngồi xuống, vừa đúng lúc chặn đường đi của anh.
"Anh chàng đẹp trai, anh tên gì?"
- Hồ Nhất Hạ một bên uống nước một bên cười hì hì nhìn anh.
Ánh mắt Địch Mặt vượt qua bờ vai Hồ Nhất Hạ nhìn chằm chằm bóng lưng cứng ngắt của người kia một hồi lâu, lúc này mới thu hồi ánh mắt, "Cô cứ gọi tôi là Tiểu Thánh Nhân"
"Tiểu Thánh Nhân? Tên này kỳ quái thật. Nghệ danh?"
"Cứ coi là vậy".
"Ngày đầu tiên anh ngồi tiếp khách".
"Ừm"
"Thật trùng hợp, chúng tôi cũng là lần đầu tiên đến đây chơi".
Hỏi vài câu bâng quơ xong, Hồ Nhất Hạ hoàn toàn để lộ nguyên hình, vốn là đến đây để tìm vui, nói xong lập tức thay đổi, không khống chế nổi chính mình bắt đầu nói đạo lý về suy nghĩ của mình lẫn người chồng đáng căm phẫn kia. Một bên ở trong lòng mắng to người họ Chiêm nào đó, Lãnh Tĩnh yên lặng cảm thán, "Tiểu Thánh Nhân quả nhiên là người lắng nghe dịu dàng.
Hồ Nhất Hạ cảm thấy chính mình tìm thấy tri kỷ, "Vậy còn anh? Sao lại làm việc này?"
Tiểu Thánh Nhân bày ra bộ dáng biểu tình đau khổ khó nói.
"Chúng ta coi như bạn bè thổ lộ tình cảm, anh có gì khó khăn cứ việc nói, tôi nhất định có thể giúp anh"
---- Người vẫn ngồi cách bọn họ không xa, lén lút dựng đứng lổ tai lên nghe thấy toàn bộ từ đầu tới cuối, trong nhất thời không biết nói gì chỉ biết cúi đầu, vì cô bạn thân đầu óc đơn giản mà mặc niệm.
Chỉ nghe Tiểu Thánh Nhân sâu kín thở dài, "Tôi yêu người phụ nữ không yêu tôi, khiến tôi thất vọng với tất cả mọi người trên thế giới này".
"A....! Thật đáng thương"
- Hồ Nhất Hạ đồng cảm nhăn mày.
Lãnh Tĩnh nghe xong muốn ói, cố gắng kìm nén cảm giác nổi da gà, tập trung hết sức nghe kẻ lừa đảo kia dựng chuyện thế nào.
"Câu nói kia như thế nào nhỉ? Nếu không có rất nhiều rất nhiều tình yêu.........."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!