Chương 42: Báo động: H về H về

Edit: Huongbb

Đầu óc đang trong tình trạng mê muội, trong nháy mắt, Lãnh Tĩnh bị tư thế quỳ mở rộng hai chân làm cho tỉnh hồn, cô rõ ràng không muốn phối hợp, quay đầu nhìn anh, trong mắt dịu dàng ngọt ngào đồng thời mang chút trách cứ.

Người nào đó dõng dạc nói, "Tư thế an toàn cho đứa nhỏ".

Thằng nhãi này có thể vô lại hơn nữa không? Vì toàn bộ ham muốn của bản thân, mà một

-người

-trên

-căn

-bản

-không

-yêu

-thích

-trẻ

-con, có thể nói ra! Lãnh Tĩnh thật muốn trả lời anh ta một câu, 'Đánh rắm khá lắm'. Lúc này anh đột nhiên tiến vào.

"Ừm-----!"

- Lãnh Tĩnh cắn môi, dù thế nào cũng cố không hét ra tiếng nào.

Anh ta tiến vào quá đột ngột, mỗi một lần tiến vào, mỗi một tấc đều khiến Lãnh Tĩnh nhịn không được phải hít hơi thở gấp, đầu gối mềm nhũn gần như muốn nằm sấp xuống, tay anh ấn chặt vai cô giúp cô chống đỡ đồng thời cũng giữ chặt cô.

Cả phần eo bị bắt phải giữ thẳng, phần mông vểnh lên, theo động tác không tự chủ được của anh liên tiếp ra vào theo luật động. Xung quanh yên lặng, không có bất kỳ âm thanh nào, ngoại trừ nóng, lại vẫn là nóng, rất sâu. Cũng không biết duy trì trong bao lâu, lúc sau thắt lưng bị mỏi nhừ, chân cũng tê rần, anh ta dần dần có phần ngoan độc, dáng vẻ không còn là 'Tư thế an toàn tốt cho đứa nhỏ' gì đó.

Lãnh Tĩnh nhiều lần bị anh ta tiến vào làm cả người cô nhích lên phía trước, gần như muốn đụng đầu, muốn đổi tư thế nhưng anh ta sống chết không cho, chỉ đơn giản muốn nghiền nát...

Nóng quá.....

Không, rất ngứa..........

Ngoài những cảm giác này, còn có một chút đau nhức, một chút....

Anh ta đột nhiên tăng tốc, không biết bị chạm đến chỗ nào, trong nháy mắt hai chân Lãnh Tĩnh bất ngờ mềm oặt nhũn xuống, chỗ đó không ngừng co rút, co rút nhanh hơn, mà anh ta ở phía sau cũng trong giây phút ngắn ngủi đó cũng nhẹ nhàng rên rĩ một tiếng, không kiềm chế được gia tăng tốc độ vận động. Lãnh Tĩnh muốn nói gì nhưng nói không nên lời, tay anh từ vai di chuyển đến giữ eo cô, chỉ ngắn ngủi trong vòng nửa giây, cô cũng không chống đỡ nổi, cả cơ thể lẫn mặt ngã nhào trên ghế sô pha.

Tiếng cười bất đắc dĩ vang lên từ phía sau, ngay sau đó cằm thon đã bị nắm chặt, môi cũng bị chiếm giữ.

Lãnh Tĩnh mở mắt nhìn anh, quần áo trên người anh vẫn còn không ít, so với □ càng làm cho người ta thấy □, cổ áo của cô bị mở rộng lộ cả bờ vai, chiếc áo lót còn phía trước ngực, ít ra nó chỉ bị đẩy lên cao, váy bị cởi giữa chừng, chỗ tư mật như ẩn như hiện phơi bày, thậm chí thấy được dịch mật từ chỗ kín không ngừng rỉ ra. Anh xoa nắn, cắn mút khiến cả người cô gần như muốn tan chảy... bốc hơi....

Nụ hôn của anh vẫn còn tiếp tục, động tác tay cũng không ngừng, tinh thần Lãnh Tĩnh thức tỉnh, co rúm trong góc sô pha, rầu rĩ cúi đầu nói nhỏ, "Đủ rồi".

"Anh còn thấy chưa đủ".

Bà đây thèm quản anh có đủ hay chưa sao? Trong lòng Lãnh Tĩnh đang hò hét mắng chửi. Đột nhiên bàn tay bị người nào đó nắm chặt, anh đem bàn tay cô hướng dẫn chạm lên phần nào đó trên người anh, ** nóng bỏng đụng phải tay cô khiến cô hoảng hốt rụt tay về.

"Đừng nhút nhích"

- Anh đột nhiên quát khẽ.

Lãnh Tĩnh cũng không biết tại sao chính mình lại không dám cử động, nhưng mà... Nhưng mà.... Anh ta không cho cô động mà bàn tay đang nắm tay cô bắt đầu di chuyển...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!