Dịch: Heidi
Liên tục thay đổi 17 bộ quần áo, đi tới đi lui trên sân khấu T hơn 40 lần, chân Lãnh Tĩnh gần như mềm nhũn, Tiểu bạch kiểm mới chọn xong mẫu trang phục. Sau khi ghi hóa đơn, rốt cuộc anh ta cũng cút, Lãnh Tĩnh cả người đổ gục trên ghế ngồi trong phòng thay quần áo, thật lâu sau mới xả đủ một hơi, còn không kịp thay quần áo của mình, phụ tá khách hàng đang ở bên ngoài thúc giục, "Lãnh Tĩnh!
Cô đâu?"
"Đến ngay!"
- Cô nhanh nhẹn cởi ra bộ lễ phục, mặc vào leg¬ging* (quần tất chân), mặc xong áo sơ mi lập tức chạy ra ngoài, giày móc lên trên, một tay khác đang vội vàng cài cúc áo sơ mi.
Đáng tiếc, cô chạy không tới vài bước đã dừng bước, bởi vì lúc ấy ánh mắt thoáng nhìn qua, cứ như vậy liếc thấy tên Tiểu bạch kiểm đang đứng đối diện cô.
Người này tại sao lại lăn trở về? Lãnh Tĩnh sinh lòng nghi ngờ, định thần nhìn lại lần nữa, Tiểu bạch kiểm đang đứng dựa vào tủ đựng đồ linh tinh lật xem bản thiết kế ——bản thiết kế của cô!
Gương mặt nghiêng của anh ta đang đối diện cô, vẻ mặt nghiêm túc, đường nét trên gương mặt như được khắc sắc bén như đao, dù nhìn thế nào cũng không giống với tên côn đồ lưu manh đáng đánh mấy phút trước đây, chỉ là điều này không ảnh hưởng chút nào đến tia lửa giận "Vụt vụt vụt" đang phun trào lên não của Lãnh Tĩnh.
Tiểu bạch kiểm nhìn có vẻ hết sức nghiêm túc, không mảy may chú ý chung quanh, Lãnh Tĩnh đang chuẩn bị mắng người, lại thay đổi chủ ý, cặp mắt nheo lại nhắm chuẩn góc độ, nhanh
- chuẩn – mạnh mà ném giày qua.
Trúng!
Vốn tưởng rằng tên Tiểu bạch kiểm kia tối thiểu cũng phải bị đau mà nhảy dựng lên, lại không nghĩ anh ta chỉ là bị ăn đau, mặt mũi căng cứng quay đi, "Rắc" một tiếng nghiêng đầu lại, không nói tiếng nào. Lãnh Tĩnh thiếu chút nữa bị ánh mắt sâu hun hút của anh ta làm cho khiếp sợ, ngẩn người một lúc mới học theo bộ dạng của anh ta, khiêu khích nhướng mi, ôm hai cánh tay đi tới, "Có giáo dục không hả?
Tùy tiện lục lọi túi sách của người khác?"
"Bản thiết kế của cô rớt xuống đất, tôi giúp cô nhặt lên."
- Nụ cười của người đàn ông này vô hại, Lãnh Tĩnh không khỏi hoài nghi mới vừa rồi cái phong thái "nguy hiểm" kia, chẳng qua chỉ là ảo giác của cô mà thôi.
"Nào có B?"
- Tiểu bạch kiểm đột nhiên đổi đề tài câu chuyện.
"Cái gì?"
- Lãnh Tĩnh có chút theo không kịp tiết tấu nói chuyện của anh ta.
Cằm của anh ta gật một cái nhòm vào cổ áo hơi mở rộng của cô, "Rõ ràng là cup A."
Lãnh Tĩnh rất muốn đấm cho anh ta một cái, đáng tiếc không thể như ý nguyện, cô phải vội vàng đem toàn bộ cúc áo sơ mi cài lại. Cô tràn đầy địch ý, Tiểu bạch kiểm tựa như cũng chẳng để ý đến điều đó, lần thứ hai đem vũ khí của cô —— giầy —— hai tay dâng lên trả lại. Cô vừa đeo giày vừa giật lại bản thiết kế, anh ta còn khen cô, "Khá nhanh nhẹn nhỉ."
Mặc dù khen cô nhanh nhẹn, thế nhưng anh ta lại giơ tay lên lập tức nhẹ nhàng tránh thoát chiêu Vô Ảnh Thủ của cô, "Tôi thế nào lại có cảm giác màu sắc của y phục này phối hợp có điểm kì lạ?"
"Người ngoài ngành thì biết cái gì? Mốt của năm nay theo hướng đa sắc màu."
Cô vẫn đang cố gắng giành lại bản thiết kế trong tay anh, Địch Mặc không khoan nhượng đè tay hai tay cô lại, "Trên người đổi thành màu tro của cây đay liệu có thích hợp hơn không?"
Lãnh Tĩnh bị lời nói của anh ta đâm trúng, trong nháy mắt im lặng.
Trước khi vẽ bản thiết kế này, cô quả thật từng phân vân không quyết định được là dùng hệ màu sáng hay tối...
"Trong điện thoại của cô chắc là có phần mềm hội họa mini chứ?"
- Anh ta tiếp tục.
Tiểu bạch kiểm hiểu được cũng khá nhiều, Lãnh Tĩnh không phải là không kinh ngạc, bàn tay mò vào trong túi quần, đang do dự có nên đưa điện thoại di động cho anh ta hay không, ngay lúc này anh ta đã cầm cổ tay của cô, lấy đi chiếc điện thoại của cô.
Chụp hình, tìm được phần mềm, thuần thục đổi màu... Làm liền một mạch, Địch Mặc giơ màn hình đến trước mắt cô, "Như thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!