Chương 38: (Vô Đề)

Lãnh Tĩnh suy nghĩ thật lâu, lại phát hiện bản thân hoàn toàn không biết nên xưng hô như thế nào với người đàn ông ngạo mạn trước mặt, bác trai? Chú?

"Ông Địch........."

"Tôi không họ Địch"

- Ông ta cắt ngang lời cô, tỏ ra bộ dáng tự nhiên.

"Hả?"

Đối với sự ngạc nhiên của Lãnh Tĩnh, ông ta có vẻ bất mãn, Lãnh Tĩnh càng ngày càng ngu ngơ, "Ông.... không phải ba của Địch Mặc?"

"Nói đúng ra, tôi là đại diện cho mẹ của Tiểu Thánh Nhân đến tìm cô".

"Hả??"

Giọng khá cao của cô trong nháy mắt hấp dẫn vô số đôi mắt của mấy khách của bàn lân cận, Lãnh Tĩnh khẩn trương hạ giọng ngay, cố gắng chịu đựng cảm giác lạnh người, "Mẹ của anh ấy không phải đã mất rồi sao?"

"Là vợ hiện tại của ông Địch".

"À... thì ra là mẹ nhỏ..."

Ông già hung dữ trừng mắt liếc cô một cái, hiển nhiên cái gọi 'mẹ nhỏ' này của cô đã chọc tức ông ta.

"Thứ cho tôi nói thẳng, ba của Địch Mặc còn không có biểu hiện gì, bà ta là mẹ kế thì gấp gáp cái gì, có phải là hơi quá...... Bắt chó đi cày xen vào chuyện của người khác không nhỉ?"

Phỏng chừng Lãnh Tĩnh vừa chọt trúng tử huyệt, chỉ thấy ông ta nổi giận đùng đùng hai tay đập mạnh trên bàn, "Đồ con gái không có giáo dục!"

Lúc này, khách ăn của mấy bàn ăn bên cạnh, hầu như tất cả những người ở quán cà phê bên ngoài cũng nhìn sang bên này, nhưng người

-Lãnh

-Tĩnh

-đến

-lúc

-này

-vẫn

-còn

-chưa

-biết

-tên rất nhanh đã nhớ lại hành động của chính ông ta mới có biểu hiện không có giáo dục, đè nén cơn giận xuống thấp, khôi phục vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, "Tóm lại, lấy tiền bạc làm việc, cô biết làm như thế nào rồi chứ?"

Lãnh Tĩnh chậm rãi mở phong bì, nhìn con số trên tờ chi phiếu, có người nào từng ngờ tới một đệ nhất thùng vàng như cô như vậy mà phải dùng phương pháp này đạt được. Cái trò chơi chi phiếu này trước giờ cô chưa từng thấy qua, "Chỉ cần đến ngân hàng được chỉ định thì có thể đổi lấy tiền mặt, thật không?"

Ông ta không nói chuyện, một bên lấy điện thoại di động ra, một bên lấy ngón tay đẩy cái chi phiếu trên tay cô cao hơn một chút làm cô giơ chi phiếu lên, giống như phạm nhân giơ bảng phạm tội; mà ông ta, tới gần cô, dựng thẳng hai ngón tay giống như tư thế 'Yeah!' sẵn tay nhấn nút chụp.

"Có tấm hình này, nếu như cô đổi ý, Tiểu Thánh Nhân cũng sẽ không cưới cô, phải biết rằng nó hận nhất là những cô gái thấy là tiền mắt sáng rỡ, tự giải quyết cho tốt đi".

Lãnh Tĩnh thật không mở miệng ra được bởi vì... cô bị ông ta làm bực sắp chết rồi.

Ông già ra trận đầu đánh thắng vẻ vang quay đầu bỏ đi, Lãnh Tĩnh mới tỉnh hồn gọi ông ta, "Mẹ kế của Địch Mặc.... Tôi nói là.. bà Địch, vì sao phải làm như vậy? Chẳng lẽ tôi gả vô nhà họ Địch có thể tạo ra uy hiếp gì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!