Edit: Huongbb
Sáng sớm.
Nói đúng ra là bóng đêm còn chưa tản đi, trời chưa rạng sáng.
Lãnh Tĩnh tỉnh rượu, mí mắt nặng trịch không mở nổi, đầu đau như bị thiêu cháy, tới khả năng nhíu mày cũng làm không được.
Sau này sẽ không say rượu nữa, cô sâu xa thề. Thử hết lần này đến lần khác, rốt cuộc cũng chống được mí mắt lên, ngay khi khóe mắt vừa mở lập tức nghe thấy----
"Dậy rồi?"
Một giọng nói rất nhẹ nhàng và cực kỳ mềm mại, nhưng người nghe
- Lãnh Tĩnh
- nhất thời da đầu run lên, mở to mắt, quả nhiên nhìn thấy Địch Mặt.
Anh ta mới trở về phòng, tay cầm ly nước, "Cô không sợ say rượu bị chết đầu đường sao?"
- Mang theo chút trách móc, sắc mặt cũng lạnh lùng, nhưng động tác cẩn thận, đỡ bên vai cô để cô ngồi xuống, đưa ly nước nhét vào tay cô.
Người nào đó không cảm kích đưa tay ngăn ly nước của anh, "Cậu ấy đâu?"
"Người nào?"
"Còn có thể là ai? Người đi cùng tôi".
Nói!"
"Bệnh viện, có lẽ".
Lời nói của anh ta rất nhẹ nhàng, trong thời gian ngắn Lãnh Tĩnh còn tưởng mình nghe nhầm. Cảnh cuối cùng cô nhớ được là góc tối ở quán bar, cố gắng nhớ xem có thật là do Lục Chinh đưa cô về không, càng nghĩ càng đau đầu, dùng sức lắc lắc đầu, sau đó nhìn thoáng qua thấy chiếc điện thoại đang nằm trên tủ đầu giường. Lãnh Tĩnh một bên xoa xoa trán, một bên thò tay với lấy điện thoại, khởi động máy, vừa gọi điện thoại cho Lục Chinh vừa đi tới giường ngồi, cố gắng cách cái tên 'Tiểu Bạch Kiểm' này càng xa càng tốt.
Vừa mới đi được hai bước đã bị anh ta bắt trở lại giường.
"Uống nước"
- Hai chữ bay ra khỏi miệng anh như hai viên đạn bị bắn ra, lạnh lùng cứng rắn.
Cho tới bây giờ chỉ có cô bị anh ta chọc tức tới giậm chân, tình huống hiện tại hoàn toàn đảo ngược, bộ dáng anh ta cứ như hận không thể xé cô cho bằng được. Lãnh Tĩnh đột nhiên cảm thấy tâm trạng vô cùng tốt, nhất là nhìn thấy cánh tay đặt trên vai mình dường như đang nổi gân xanh.
Tay anh giống như gọng kiềm, Lãnh Tĩnh biết mình nên kháng cự nhưng mà... thôi cứ để anh ta tùy ý, ngồi tại chỗ tiếp tục gọi điện thoại.
Có lẽ người đàn ông này bị cô làm cho tức điên, vậy là tự anh ta uống nước, Lãnh Tĩnh cũng không thèm nhìn anh, điện thoại được kết nối, Lục Chinh bên kia rõ ràng là tâm trạng buồn bực, "Alo?"
Chỉ nghe một tiếng này, di động của cô đã bị ai đó thô bạo cướp đi. Tận mắt nhìn thấy điện thoại của mình bị ném lên giường, Lãnh Tĩnh cũng bị ném lên giường.
Không uống nước phải không? Không hợp tác phải không?
Địch Mặc giữ cằm cô, nhìn sâu vào mắt cô một cái. Lãnh Tĩnh nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong con ngươi của anh ta như bị hai ngọn lửa đang thiêu cháy thành tro bụi, anh ta mạnh mẽ hôn, thật tàn nhẫn, răng Lãnh Tĩnh bị đau giống như chỉ trong chớp mắt bị anh ta va vào vỡ nát.
Cô nghe thấy tiếng rên của chính mình, trong miệng bị mớm nước làm cô nghẹn sặc lập tức đẩy anh ta ra ho khan.
"Anh dựa vào cái gì.....?"
Chưa nói xong đã bị anh ta ngắt ngang, "Tôi dựa vào cái gì? Cô mang thai mà còn uống rượu, có lỗi với con của chúng ta; cô say khướt ở trong vòng tay người đàn ông khác, có lỗi với tôi. Cô nói tôi dựa vào cái gì?"
Di động của cô đột nhiên rung lên, Lãnh Tĩnh cố cầm điện thoại lên, không rảnh cãi nhau với anh ta, nhưng mà anh ta còn hành động nhanh hơn, tay cô vừa mới chạm vào điện thoại đã bị anh ta giật lại nắm chặt trong tay, 'Bốp' một tiếng, điện thoại đập vào tường, pin văng khỏi máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!