Edit: Huongbb
Mày Lục Chinh căng thẳng, "Anh là ai?"
Tôi là cha của đứa bé trong bụng cô ấy".
Lục Chinh dừng một giây mới tỉnh ngộ, quả thật mình không có nghe nhầm, lúc này mới bật cười, đứng dậy đi tới gần toilet, gõ cửa nói với người bên trong, "Cha của đứa bé trong bụng cậu tìm cậu".
Tiếng nước chảy bên trong đột nhiên ngừng lại, không tới năm giây cánh cửa đột nhiên mở ra, Lãnh Tĩnh túm lấy điện thoại, ngắt máy, tiếp đó còn thấy chưa đủ trực tiếp tắt nguồn, "Là người chuyên quấy rầy người khác, đừng để ý tới anh ta".
Lục Chinh đột nhiên im lặng khác thường. Lãnh Tĩnh buồn bực ngẩng đầu, ngắm tới lỗ tai đỏ bừng của anh, tiếp đó theo ánh mắt của anh ta nhìn lên người mình.
Khăn tắm quấn không chặt, gần như muốn tuột xuống. Sắc mặt Lãnh Tĩnh trắng nhợt, căng thẳng kéo khăn tắm quay lại phòng tắm, đóng sầm cửa lại.
Vừa rồi người bị đỏ tai là anh ta, hiện tại người đứng ra trêu chọc cũng là anh ta, "Chúng ta trước đây còn có quan hệ khắng
-khít
-chia
-sẻ
-mọi
-thứ, có gì mà trốn?"
"Tôi không nhớ rõ khi nào chúng ta có cái quan hệ gì mà khắng
-khít
-chia
-sẻ
-mọi
-thứ gì hết, tớ chỉ nhớ rõ khi còn nhỏ thiếu chút nữa tớ làm nổ mất 'em trai nhỏ' của cậu mà thôi".
Lục Chinh .!
Mấy câu đối thoại lăn tăn này nhanh chóng bị quăng ra khỏi đầu, Lãnh Tĩnh giúp anh ta mua quần áo, rõ ràng không chú ý lắm, lấy bộ quần áo gồm chiếc áo thun cùng tông với quần jeans đến gần đã bị anh ta đẩy ra, Lục Chinh có vẻ ghét bỏ, "Cậu không phải là Nhà thiết kế sao? Phẩm vị của cậu thế này hả?"
"Cậu là đàn ông thì muốn xinh đẹp để làm gì? Chê quần áo tôi mua không đẹp, vậy cậu trở về nhà đổi quần áo đi".
Lục Chinh cũng không tức giận, đã vậy còn có thời gian rảnh rỗi thoải mái đánh giá cô, "Nhiều năm không gặp, tính tình của cậu thật sự lớn hơn. Chắc là kỳ sinh lý tới nên nhịn không được nổi nóng?"
Lãnh Tĩnh nói với anh ta, "Lời này cộng với cái dáng vẻ của cậu có giống như xuất phát từ một quân nhân không? Còn không mau trở về phòng thay quần áo mới, đừng có mà chỗ nào cũng mặc quân trang, đúng là làm ảnh hưởng hình tượng quân nhân!"
"Còn không phải tại vì cả ngày tớ phải đối đầu với tên lửa đạn bom mới như thế sao, không có người nào nói chuyện khiến tớ bị nghẹn muốn chết. Ông già lần này kêu tớ tới giảng bài, tớ mới phát hiện khả năng giao tiếp của bản thân thoái hóa tới mức chỉ bằng trình độ lớp lá".
"Có cần phải nói quá như vậy không?"
Nhìn anh ta tội nghiệp như vậy, Lãnh Tĩnh cứ xem như làm việc thiện, miễn cưỡng tha thứ cho cái tật nói nhiều của anh ta. May mà cơm chiều vừa ăn được một nửa anh ta liền bị cuộc gọi triệu tập từ đơn vị, Lãnh Tĩnh tự giải quyết sạch sẽ một bàn thức ăn vào bụng, uống chút cà phê và lên mạng trên tầng thượng một lúc, không lâu sau đó trở về phòng ngủ.
Ngày hôm sau, cô bị người nào đó đánh thức từ rất sớm. Mơ mơ màng màng đi mở cửa, người chào đón bên ngoài là anh chàng đang cực kỳ hăng hái
- Lục Chinh, "Trễ như vậy còn ngủ?"
"Làm ơn đi, bây giờ mới hơn bảy giờ rưỡi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!