Edit: Huongbb
Anh ta có cho cô cơ hội nói 'Cái trong thùng rác không phải của tôi, trong bồn cầu mới là của tôi' sao? Không có! Anh ta trực tiếp mở miệng, "Tôi hy vọng cô sinh nó ra, nói điều kiện đi".
Lãnh Tĩnh phát hiện bản thân bắt đầu hoài niệm 'Tiểu Bạch Kiểm' trước kia, về phần người đàn ông xa lạ trước mắt này làm cô cảm thấy cực kỳ đáng giận.
Nheo mắt lại đánh giá anh ta, "Điều kiện do tôi đưa ra?"
"Chỉ cần không quá đáng là được".
Lãnh Tĩnh không nhịn được 'hừ' một tiếng cười, "Cái gì gọi là 'quá đáng'? Muốn toàn bộ tài sản của anh có gọi là quá đáng không? Mở miệng đòi 80 ngàn có phải là quá đáng không?"
Địch Mặc giống như thật sự suy nghĩ cẩn thận, giữa hai đầu chân mày nhăn lại, giống như không dự đoán được cô sẽ đưa ra điều kiện như vậy, "Toàn bộ tài sản thì chắc là không có khả năng, nhưng mà, tôi có thể giúp cô đưa ra một phương pháp".
Vừa mới bắt đầu Lãnh Tĩnh còn tưởng chính mình nghe nhầm, có chút dở khóc dở cười hỏi lại, "Anh đưa ra phương pháp giúp tôi?"
"Ừm"
"Nói nghe thử xem".
"Lấy tôi, sau đó chia một nửa tài sản".
Lãnh Tĩnh mở to hai mắt, "Anh, anh nói cái gì?"
"Lấy tôi".
Lãnh Tĩnh nghe xong thẳng thắn lắc đầu, ngẩng đầu liếc anh một cái, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ im lặng đỡ trán lướt qua anh ta đi ra ngoài.
Địch Mặc không đi theo, chỉ không mặn không nhạt bỏ thêm một câu, "Hay là vẫn muốn đem bản chứng minh tài sản của tôi so với tài sản của Hàn Tự nhiều hơn sau đó đưa cô lựa chọn?"
Nghe xong câu này, Lãnh Tĩnh không khỏi bước chân chậm lại, cuối cùng cũng không dừng lại mà còn đi nhanh hơn. Một giây sau, cúi đầu tự ngã nhào lên giường.
"Không ngại cân nhắc thử xem"
- Không biết từ lúc nào anh ta đã đi đến bên giường cô. Lãnh Tĩnh không muốn nghe, trực tiếp lấy chăn trùm kín mít.
Tuy cả người từ đầu tới mông được trùm kín mít nhưng lổ tai cô lại dựng thẳng lên nghe mọi cử động của anh ta. Người đàn ông này dường như không có ý định bỏ đi, không biết lúc nào mới có thể chạy tới bồn cầu lấy que thử thai trở lại? Lãnh Tĩnh đợi một lúc như muốn phát điên, phát điên xong đến cuối cùng chỉ cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi rồi lại mệt rả rời, mệt rả rời rồi cuối cùng cô thật sự cứ như vậy mà ngủ quên.
Khi tỉnh lại cô mới giật mình. Mở to mắt, theo bản năng nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường
---- hơn bốn giờ chiều?
Lãnh Tĩnh lập tức ngồi dậy, nhìn ngó xung quanh, tên âm hồn không tan 'Tiểu Bạch Kiểm' cuối cùng cũng cút đi rồi.
Vì khi đó trốn tránh anh ta, cả người nằm co ro trong chăn, giày cũng chưa cởi, nhưng mà hiện tại đôi dép lê đi trong nhà được đặt ngăn nắp cạnh giường, tư thế ngủ của cô hiện giờ cũng bình thường, góc chăn được hai cánh tay của cô đè sát bên dưới. Có dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết người nào làm mấy chuyện này.
Bất quá Lãnh Tĩnh chưa từng nghĩ muốn cám ơn những việc này của anh ta, cô còn đang quan tâm một chuyện khác
---- Lãnh Tĩnh túm lấy mái tóc bù xù của mình đi tới phòng vệ sinh. Tay mang bao tay, bắt đầu hành động.
Cừ thật, ngay cả vạch đầu tiên cũng không còn. Bị ngâm nước lâu trong nước nên que bị mềm ra, kết quả kiểm nghiệm hoàn toàn không có. Lãnh Tĩnh quay trở lại phòng ngủ thay đổi quần áo chuẩn bị ra ngoài ghé tiệm thuốc mua lần nữa.
Thay đổi quần áo xong, tay cầm điện thoại chuẩn bị đi, lúc này mới phát hiện có N cuộc gọi nhỡ. Mà trong đó cuộc gọi sau cùng là Vivian, Lãnh Tĩnh gọi trở lại, bên kia nhận máy, giọng nói kiềm nén tức giận của Vivian truyền đến, "Em gái à, ở cuộc thi em chưa tới còn chưa tính sổ, Lễ Chúc Mừng em cũng không định tới hay sao?"
"Haiz, tôi phải đi xử lý vài chuyện mới xong, vậy mà thiếu chút nữa quên đi chuyện quan trọng này rồi"
- Cô đang trong công cuộc 'tràn đầy sinh lực', cho nên rất có khả năng trở mình tiến vào hàng ngũ mẹ chồng sắp cưới, nhưng mà hơn hết khi ngẫm lại thật đau đầu (??). Lãnh Tĩnh lắc đầu, đem mấy suy nghĩ miên man này vứt ra xa, "Đúng rồi, hưởng ứng cuộc thi thế nào?"
"Cô không xem tivi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!