Chương 29: (Vô Đề)

Edit: Huongbb

Lãnh Tĩnh đứng trước bồn rửa tay thẩn thờ, quên khóa vòi nước để tiếng nước chảy 'ào ào' bên tai.

"Em gái!"

- Giọng đàn ông mềm mại nhỏ nhẹ từ xa vang đến.

Lãnh Tĩnh hoảng sợ, kích động ngẩng đầu lên, qua tấm gương trước mặt nhìn thấy người đang đứng sau lưng mình, Vivian. Lãnh Tĩnh nhẹ nhàng thở ra, "Anh cũng quá rêu rao rồi đó, đây là toilet nữ".

Vivian không chút để ý, ôm cánh tay nghênh ngang đi đến mấy buồng bên cạnh kiểm tra một vòng. Xác định trong toilet chỉ có hai người bọn họ mới điệu đà dựa vào bồn rửa tay bắt đầu hỏi, "Em gái à, có phải nên giải thích chút gì đó hay không, trợ lý của em sao lại biến thành ông chủ của chúng ta rồi?"

"Anh nhận lầm người"

- Lãnh Tĩnh cúi đầu rửa tay, làm như không mấy quan tâm.

"Cô cho là tôi mù chắc? Vừa rồi anh ta nắm tay với cô, cả cô và anh ta đều không ai tình nguyện, vừa nhìn là biết ngay hai người có quen biết. Còn nữa, vừa rồi khi ông chủ tới, để chúng ta hợp với Trưởng đại diện họp, tôi để ý khuôn mặt cô lúc nào cũng cau có"

- Vivian thần thần bí bí tới gần bên tai cô chờ nghe bí mật, "Là em gái phải không?"(??)

Lãnh Tĩnh đóng vòi nước, lấy son môi ra bắt đầu trang điểm lại, thong thả buông ra hai chữ, "Không phải".

"........."

"Mà anh đừng hiểu lầm, tôi mặt cau mày có là vì Trưởng đại diện nói cuộc thi tranh cao thấp vào tháng sau".

Vivian lập tức ôm ngực giống như đang bị nội thương rất nặng, cuối cùng chỉnh lại sắc mặt nghiêm túc, "Cô đã không muốn nói thì thôi, cứ quyết định vậy đi. May mà hôm qua bọn họ đều đi theo Trưởng đại diện ra ngoài làm điều tra nghiên cứu, cũng chỉ có mình tôi nhìn thấy cái người gọi là trợ lý gì đó. Cô đó, cứ tiếp tục giả bộ thần bí đi, tôi là người rất thức thời, tuyệt đối sẽ không vạch trần cô.

Tuy nhiên, cô nên vì chúng tôi mà đi cầu tình với anh ta, rõ ràng lúc trước cho chúng ta thời gian ba tháng để chuẩn bị cho cuộc thi, kết quả

- chỉ một câu của ông chủ, thời gian của chúng ta chỉ còn lại một tháng, đúng là muốn chôn sống người ta mà!".

Đâu chỉ là đào hố chôn sống người thôi đâu? Lãnh Tĩnh oán thầm, trên mặt còn tươi cười nói, "Dù sao, trên hợp đồng, theo lý thuyết sẽ quyết định giữ lại chúng ta cho bốn tuần lễ thời trang vào năm tới. Nếu anh ta dám không trâu bắt chó đi cày, không sợ chúng ta làm hỏng thì nhất định sẽ hỏng cho coi, vậy thì năm tới cùng nhau trở mặt vậy!"

An ủi Vivian cũng là tự an ủi chính mình. Lãnh Tĩnh cất son môi, vén tóc chuẩn bị ra ngoài, nhìn thấy Vivian vẫn còn đang trong tình trạng xoắn xuýt, Lãnh Tĩnh có chút uể oải, "Sao còn chưa đi? Vẫn đang suy nghĩ về cuộc thi sao?"

Vivian than ngắn thở dài, "Tôi đang nghĩ xem dùng cách gì mới có thể nhúng chàm anh ta, dù sao anh ta cũng không còn là trợ lý của cô nữa, Haiz!"

".........."

- Lãnh Tĩnh thiệt là mà.

Tuy nhiên, trước lúc bọn họ trêu chọc nhau trong toilet, hiển nhiên mọi người trong phòng thiết kế này, ai cũng xem trọng thanh danh lẫn tác phẩm của mình, nhưng chỉ thị của cấp trên vẫn là mệnh lệnh hàng đầu. Vivian không ngoại lệ, mà chính Lãnh Tĩnh dĩ nhiên cũng không.

Họp với Trưởng Đại diện thoáng cái hết cả buổi, tất cả mọi người đều trở lại văn phòng của chính mình, không khí u ám đang dần dần tan ra.

Từ toilet đi ra, đúng lúc này Lãnh Tĩnh gặp nhóm người trợ lý mua cơm trưa.

"Có muốn chúng tôi mang cơm lên không?"

"Mọi người đi nhanh đi, tự tôi đi ăn là được".

"Cô Lãnh phải nhanh tìm trợ lý đi, nếu không việc vặt gì cũng phải tự mình làm, vậy thì phiền lắm".

Lãnh tiểu thư cười gượng. Trợ lý của cô xế chiều hôm nay xuất hiện dưới dạng 'chó đội lốt người' trước mặt cô, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, sau đó lạnh lùng đi rồi...

Bình tĩnh! Đừng suy nghĩ miên man nữa!!!

--- Cô vừa ra sức xoa xoa trán nhưng mà càng xoa càng kích động hơn, đá văng cánh cửa phòng khép hờ, giày cao gót 'lộp cộp' đi tới bật công tắc đèn, sau đó sửng sốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!