Chương 25: (Vô Đề)

Edit: Huongbb

Sáng sớm, sương lạnh.

Trời quang buổi sớm, thỉnh thoảng có vài con gió nhẹ thổi qua mang theo chút hơi ẩm trong không khí, có một chiếc xe SUV dừng tại một con đường nhỏ khá yên tĩnh.

Một người phụ nữ bước xuống xe, cười nói với người đàn ông bước ra từ ghế lái, "Cám ơn".

Người đàn ông cười cười phụ họa, nhìn người phụ nữ đi về phía cổng, vào sân, cuối cùng biến mất sau cánh cửa, anh ta mới khom người vào xe và lái đi.

Sau khi Lãnh Tĩnh vào nhà đóng cửa, nhịn không được qua 'mắt mèo' trên cửa nhìn chiếc xe mới khởi động. Chính mình đưa ra yêu cầu... mà cái loại yêu cầu chẳng ra làm sao thế này, anh ta không những không hỏi nguyên nhân mà còn hết sức phối hợp với cô.... Hàn Tự ơi Hàn Tự, anh đúng là một người kỳ lạ....

Ngay khi đang tự mình cảm thán, đột nhiên -----

"Lưu luyến đến thế à?"

- Giọng nói không lớn không nhỏ, không mặn không nhạt yếu ớt vang từ lầu hai xuống.

Cả người Lãnh Tĩnh cứng đờ, theo thói quen muốn quay đầu nhìn nhưng lập tức kéo trở lại kịp, đầu vừa kịp điều chỉnh, biểu tình dữ tợn trên mặt cũng được sắp xếp cẩn thận, cân nhắc đôi chút, Lãnh Tĩnh đột nhiên dằn cơn giận đang nổi lên.

Lãnh Tĩnh, bày ra bộ dáng coi rẻ ngang ngược tất cả.

Lãnh Tĩnh, quăng cho tên 'Tiểu Bạch Kiểm' một ánh mắt bạo lực hung tợn!

Lãnh Tĩnh an ủi bản thân, đột nhiên coi người trước mắt như không khí, không nói câu nào xách hai túi to đi lên lầu.

Trong túi là cái vật dụng đắt tiền do Hồ Nhất Hà mua về từ chuyến đi trăng mật tặng cô, một phần là cô chạy tới mượn chỗ Hồ Nhất Hạ nghiên cứu, Lãnh Tĩnh cứ như vậy mang chúng đi ngang qua tầm mắt đen láy nóng bỏng đang chiếu lên người cô, cứ như vậy mà đường đường chính chính tiến thẳng tới phòng ngủ.

"Này!"

- Người đàn ông bị lãng quên từ đầu tới giờ mới nhỏ giọng hét lên.

Lãnh Tĩnh không thèm để ý tới anh ta, trực tiếp mở cửa

- đi vào, lúc đang chuẩn bị đóng cửa phòng lại bị người ta ngăn cản. Anh ta giả vờ như muốn đẩy cửa đi vào, Lãnh Tĩnh chỉ tập trung tinh thần ngăn cản anh ta không chú ý làm hai túi to cùng một lúc rơi xuống sàn.

Trong gói to đều là một số túi xách và trang sức hàng hiệu, từ nhãn hiệu đứng đầu A đến C bao gồm đầy đủ các loại.

Địch Mặc từ khe hở cánh cửa anh ngăn lại có thể nhìn thấy rõ ràng những vật rơi trên đất, đột nhiên có hơi nóng nảy, "Này! Đừng có nói với tôi những thứ này đều do anh ta tặng cho cô nha?"

Lãnh Tĩnh dừng lại một chút mới hiểu được từ 'anh ta' trong miệng của 'Mặt Trắng nhỏ' này là đang chỉ ai, hai chữ 'không phải' suýt nữa buột miệng nói ra, cô ngừng lại một lúc, sau đó cười lên, "Haiz, cuối cùng tôi cũng biết được bộ dáng người đàn ông quét thẻ trả tiền đẹp đến mức nào!"

Đây là câu đầu tiên mà người phụ nữ này nói với anh kể từ chiều hôm qua tới giờ, nhưng lời này không chỉ không làm anh dịu bớt mà ngược lại khiến anh đột nhiên khẩn trương xoắn xuýt, "Cô không trao đổi gì với anh ta chứ?"

Nhìn nụ cười mập mờ nước đôi của cô thật sự dọa Địch Mặc một phen, đầu óc anh nóng lên, 'Hoắc' một tiếng thô bạo đẩy cửa đi vào, kéo cánh tay cô đi về phía giường, "Tôi không tin, tôi phải kiểm tra mới được, tự mình nghiệm chứng".

"Này này này!!!!"

- Lãnh Tĩnh lúc này bị hù cho sợ hãi, đùa giỡn anh ta lại bị kéo lên giường luôn sao? Đây không phải là ý định ban đầu của cô đâu, cô vội vàng ngăn anh lại, "Muốn nghiệm cũng không tới lượt anh nghiệm đâu! Buông tôi ra!"

Lúc này đã muộn, váy của cô đã bị cậu vén lên đầu gối, mép váy bị cậu nắm chặt, hai tay bị anh chặn lại, nếu không ngăn lại kịp thời thì chắc chắn cô sẽ chết hết sức thê thảm -----

"Tối qua tôi ngủ ở nhà Hồ Nhất Hạ!!!"

"........."

"Anh điếc à? Tôi đã nói với anh là tối qua tôi ngủ ở.... Này này này sao anh lại tiếp tục vén???"

"........."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!