Chương 23: (Vô Đề)

Edit: Huongbb

"Em nói rồi, lần này tuyệt đối là lần cuối cùng .... Nếu em không làm được, em sẽ cùng họ với anh".

Giọng nói đứt quãng của người phụ nữ này bị anh ăn vào miệng, từ đầu tới cuối anh không nói một lời. Mĩm cười, hôn sâu, thầm suy nghĩ: cô ấy nói câu ' Em sẽ cùng họ với anh' như một lời tiên tri có khả năng trở thành sự thật tỉ lệ lớn không ...................

Lãnh Tĩnh không nhúc nhích nằm trên giường như xác chết, hai chân mỏi rã rời, chiếc váy ngủ dài tới gối lúc này đang nằm trên gối lộ ra hai đầu gối bị hồng, cô nhìn thấy chúng thật hối hận vô cùng ...

Sinh lý hơn hai mươi năm qua chưa bao giờ trãi qua trận kịch liệt nào như vậy, đúng là thể nghiệm mới mẻ nhưng Lãnh Tĩnh tuyệt đối không muốn thử lại lần thứ hai. Huống chi, quá trình tuyệt mĩ đó, cũng không thể che dấu đối tượng có sức lực như trâu bò như vậy.

Ngay lúc trong lòng cô xoắn xuýt suy nghĩ đến chuyện này, người có sức trâu bò ôm một đống quần áo lớn trở lại, "Đều đã dọn xong rồi".

Chiếc quần ngủ rộng thùng thình màu xám che tới đùi anh, nửa người trên để trần, tóc tai lộn xộn, cùng với gương mặt tươi trẻ đang đứng ôm một đống quần áo đứng trước cửa, nhìn thấy khiến người khác cực kỳ có ham muốn .... khi dễ anh.

Dù là bản chất hay bề ngoài người này tuyệt đối là một tên đóng vai ác. Lãnh Tĩnh miễn cưỡng nhìn anh một cái, trở mình quay vào trong, ngủ, không còn nhiều sức ra lệnh, "Đi, giặt quần áo cho em đi".

Phía sau không có động tĩnh gì. Lãnh Tĩnh từ từ nhắm hai mắt, lại dựng đứng lỗ tai lên nghe ngóng. Sai tên 'Mặt trắng nhỏ' đi, cô có thể đi xuống lầu lấy điện thoại trong tủ chén được không đây?

Khi biết được số kia thì cô phải làm gì tiếp đây, hành động thế nào, Lãnh Tĩnh hiện giờ không còn sức suy nghĩ tới vấn đề này nữa.

Một bên chú ý tới động tĩnh sau lưng, một bên miên man suy nghĩ, đột nhiên bên tai vang lên tiếng gió 'vù vù' ----

Lại là gió nóng.

Lãnh Tĩnh 'hoạt' một cái mở mắt, khuôn mặt vô hại của 'Mặt trắng nhỏ' xuất hiện chình ình trước mặt cô.

"Còn muốn gì đây?"

Địch Mặc ngồi xổm bên cạnh cô, một tay cầm máy sấy một tay xõa tóc cô, "Không sấy tóc khô mà đi ngủ thì dễ bị đau đầu. Qua đây, ngồi dậy ....."

"Không phải kêu anh đi giặt đồ sao?"

"Dùng máy giặt".

"Quần áo của em đều là tự em thiết kế, máy giặt mạnh làm hư anh chịu trách nhiệm không?"

"Haiz, tính ra chỉ có lúc em ở trên giường mới đáng yêu thôi".

"Anh nói gì?"

Anh chột dạ cười cười, kéo cô dậy, đưa máy sấy tóc cho cô, "Bây giờ anh đi giặt ngay, bằng tay, được chưa?"

Lãnh Tĩnh bĩu môi, phất phất tay để anh nhanh biến đi.

Phòng giặt đồ ở tuốt trên sân thượng, Lãnh Tĩnh yên lặng tính toán thời gian, đoán chắc giờ anh ta đã lên tới đó, cũng tới lúc ra tay rồi.

Ra khỏi phòng ngủ, đi thẳng xuống lầu một, hai chân Lãnh Tĩnh đều run rẩy không đi nhanh được, mà trên đường đi còn gặp vài thứ khiến người ta phát điên -----

Là ai lớn tiếng nói ' Tất cả đã dọn xong rồi?' Cái miếng nylong tại sao không biết liêm sỉ còn nằm ở đó? Trên bậc thang còn vài giọt nước đáng ngờ màu trắng đục kia thì giải thích thế nào?

Lãnh Tĩnh muốn khóc thét lên một tiếng, ngồi xổm xuống dùng hai móng tay run rẩy nhặt cái đồ chơi kia lên, nhìn cái chất lỏng nhỏ giọt xuống cô cảm thấy toàn thân mình hơi run run, mày cau lại càng sâu hơn.

Mặc kệ hai chân xụi lơ, Lãnh Tĩnh chạy xuống cầu thang 'bẹp bẹp' như điên, cuối cùng cũng đem cái đống nhớt nhát đó ném vào thùng rác, mắt không thấy thì lòng không phiền.

Thở phào nhẹ nhõm, quay lại rửa tay hết ba lần mới không ngửi thấy mùi vị hormone đàn ông đó, toàn bộ xong xuôi, cô có thể làm việc chính rồi.

Đi tới tủ lấy điện thoại, mở ra thấy dãy số: 1521059xxxx. Nhẫm tới nhẫm lui dãy số này nhiều lần để ghi nhớ, cụm số này có thể hát được, nhưng mà -----

Biết số này sau đó thì sao? Suy nghĩ lại mới nhớ, cô cũng không có quan hệ gì với anh ta, có tư cách gì xía vào việc riêng tư của anh ta?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!