Edit: Huongbb
Cửa vừa mở ra, Địch Mặc nhanh chóng đi ra ngoài. Không tới một giây sau, dưới chân cứng đờ.
Người cũng đồng dạng cứng đờ còn có người bên ngoài thang máy
- Lãnh Tĩnh.....
Địch Mặc bất động
---- cái lưng đưa về hướng anh mà đứng, người phụ nữ đang đứng đối diện thang máy không phải là ........
Lãnh Tĩnh bất động
----- thang máy vừa đến, toàn bộ người đang đứng đợi bên ngoài chen chút đi vào, cô đi vào sau cùng, một chân vừa đặt vào thang máy, bên tai lại nghe được tiếng báo 'nhẹ nhàng'
Trong nháy mắt, mọi người đồng loạt nhìn chăm chú vào cô, giống như cô là người có sức nặng có thể đè sập cả thang máy
- kẻ ác tày trời. Ánh mắt sắt bén cứ bắn tới khiến Lãnh Tĩnh từng bước từng bước buộc phải ra khỏi thang máy.
Chỉ có thể để lỡ chuyến này rồi ........
Phía bên này, Địch Mặc nhanh chóng thu hồi lại tinh thần, nhìn bóng lưng của người phụ nữ vô tri vô thức, mắt tai linh động lập tức xem xét chuẩn bị đường rút, co giò chạy -----
Đáng tiếc, vừa đảo mắt Hàn Thiên Thiên lần thứ hai bò lên, "Anh thì có việc gấp gì? Lần sau bàn lại? Lần sau cũng không biết anh đi đâu nữa đây".
"Xuỵt!"
"Xuỵt cái gì mà xuỵt, Địch ..... Ưm!"
Địch Mặc rốt cuộc cũng đem cái miệng sư tử rống che lại, tâm tình mới căng thẳng cuối cùng cũng được buông lỏng, nhưng sự tình đáng sợ thật sự chỉ mới bắt đầu -------
Một tòa nhà văn phòng sao có thể bỏ qua tình huống đặc sắc như vậy? Nghe thấy động tĩnh bên này, Lãnh Tĩnh mang theo nghi hoặc dò theo tiếng động quay đầu nhìn xem.
Trong nháy mắt đó, Địch Mặc giật mình, hơi thở như ngưng lại.
Một phần ba giây kinh hoảng.
Một phần ba giây tay chân cứng đơ.
Một phần ba giây tiếp theo trái tim nẩy lên.
Sau một giây đó, Lãnh Tĩnh quay đầu, ngẩn ngơ -------
Người đàn ông đứng đối diện, đúng là Địch Mặc.
Một phần hai giây đứng ngây người tại chỗ.
Một phần hai giây không dám tin.
Thần trí Lãnh Tĩnh đột nhiên bị đánh tan vì sự xuất hiện của anh, hoàn toàn không phát hiện cánh cửa thang máy đang dần khép lại, có một người mới vừa đẩy mạnh thang máy, thông qua khe hở giữa cánh cửa ngăn cách hai người có thể nhìn thấy đôi mắt ai oán của người phụ phữ nhìn Địch Mặc.
Lãnh Tĩnh sững sờ nhìn anh, "Anh....."
Địch Mặc mĩm cười đến gần, bất quá cũng không nhanh không chậm tựa như đang đạp lên từng tiếng lòng của cô, từng bước một, ánh mắt của anh không hề chớp nhìn thẳng người phụ nữ này. Trong khoảnh khắc, ánh mắt của Lãnh Tĩnh chìm hãm trong đôi mắt anh, hoàn toàn không phát hiện ra anh đột nhiên nhẹ nhàng nhoài người ra ngoài mà trên tay đang cầm một bó hoa tươi ------
***
Chỉ trong tích tắc, Địch Mặc ngó nhìn xung quanh, chuẩn xác nghiêng người tới phía người đàn ông trẻ đang ôm bó hoa, đem người ta giữ chặt, hình như là tên đưa hoa ở tiệm gần đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!