Edit: Huongbb
4 giờ sáng mới về đến nhà, Lãnh Tĩnh ngủ thẳng tới 9 giờ. Bị ánh sáng chói mắt từ cửa sổ chiếu vào làm cô mở mắt ra, lúc này vẫn còn chưa thích ứng.
Hí mắt nhìn quanh phòng ngủ bề bộn, ánh mắt đảo qua quần áo nằm trên đất, cuối giường phủ một cái khăn tắm, trên đầu giường một cốc nước trống không, bên cạnh nó còn hai viên thuốc tránh thai.
Càng nghĩ càng hối hận.
Chuông cửa vang lên n lần, người ngồi trên giường thẩn thờ một lúc lâu mới nghe được. Tay xoa xoa hai bên trán đau nhức, kẹp dép lê đi, mở tủ tiện tay lấy chiếc áo sơ mi khoác lên, xuống lầu mở cửa.
Cửa chính mở ra, nhìn thấy vẻ mặt của Địch Mặc.
Lãnh Tĩnh hoảng hốt, theo phản xạ có điều kiện đóng nhanh cửa lại
----- một giây trước khi cánh cửa đóng lại bị cánh tay của anh ta ngăn lại.
Sắc mặt anh ta xanh mét, bộ dáng run run trước giờ chưa từng thấy qua, "Cô ...... cô muốn làm gì?"
"Anh nói xem?"
Lãnh Tĩnh rũ mắt nhìn áo quần trên người anh ta, chiếc áo trong một màu đen, chiếc quần tây màu tro, đường cong hiện lên cả dáng người thon dài. Phía dưới lớp quần áo này là cảnh tượng gì đó Lãnh Tĩnh không thèm nghĩ nữa, "Anh...... trở về thế nào?"
"CÔ NÓI XEM?"
Địch Mặc nghiến răng, từng chữ một phun ra.
Vừa thấy người phụ nữ trước mắt trưng ra khuôn mặt không liên quan đến mình và bộ dạng không thèm quan tâm tới người khác. Địch Mặc im lặng hồi tưởng lại lại cảnh chật vật của mình bên ngoài cửa sổ sáng nay, độ cao đó, gió mạnh như vậy, dáng vẻ lúc đó, còn cái áo choàng trên người cậu nhìn cả người không khác loại siêu nhân quần áo xuyên suốt.
Chịu đựng cơn gió từ xa thổi tới, anh chỉ cảm thấy may mắn nhất một chuyện là người phụ nữ này từng dẫn anh tới một phòng may mặc. Anh thừa lúc người dọn vệ sinh không để ý đi vào trong kiểm tra từng phòng, trong một phút kia, đứng bên ngoài cửa sổ trên máng nước nhỏ, trí nhớ siêu cấp trong đầu anh nhanh chóng vận hành cố gắng hồi tưởng lại cấu trúc phòng thiết kế.
Dựa vào ấn tượng lờ mờ, dọc theo đường máng nước không tới bốn mươi yard (tính đâu khoảng 36 mét), lưng áp sát mặt cửa sổ di chuyển khó khăn tới phòng may mặc.
Ngay lúc đó, lúc tầm mắt của anh vô tình đảo qua văn phòng đối diện bắt gặp hai cặp mắt mở to vô cùng kinh ngạc của hai cô gái. Hai người đó mặt muốn dán dính vô cửa sổ, chóp mũi bị kính thủy tinh đè nhẹp lép không ra hình gì, Địch Mặc hình như còn có thể đoán được mấy người đó hoảng hốt gọi cái gì, "Nhìn kìa, Quần lót nam!"
Nhân lúc người bu lại xem còn chưa đông, Địch Mặc cố gắng xoay người nhảy vào phòng may mặc.
Dáng người anh là điển hình của người mẫu nam nên không khó tìm trang phục vừa vặn, thay quần áo xong, anh cũng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm. Lần kinh động này, mặt mũi bị mất hết, Địch Mặc quan minh chinh đại bước ra khỏi phòng may mặc, bước qua trước ánh mắt kinh hãi của mọi người như chỗ không người ------
Cái loại khuất nhục (áp bức và lăng nhục) này khiến sắc mặt của Địch Mặc càng ngày càng đen hơn.
Trong nhất thời, hai người
- kẻ ngoài người trong giằng co không dứt, "Anh buông tay xuống".
"Cô trước tiên để tôi đi vào"
"Không được, anh buông tay trước"
Người đàn ông hí mắt nhìn cô lên xuống mấy vòng, giống như đang cân nhắc. Nhìn thấy vẻ chần chừ của anh ta, đúng lúc cánh tay kia cũng từ từ để xuống, Lãnh Tĩnh nhìn thấy đúng thời cơ, 'Vù' đóng nhanh cửa lại. Gần ngay khi vừa mở miệng nói hẹn gặp lại ---------
Anh ta lại nhanh hơn, đột nhiên giơ tay ngăn lại, Lãnh Tĩnh dùng sức thật mạnh, cánh cửa kẹp trúng tay anh ta, một âm thanh rất lớn vang lên, chỉ nghe anh ta hô 'A' một tiếng ngắn, Lãnh Tĩnh sợ tới mức khẩn trương thu tay lại.
Anh ta cúi người ôm tay, xem ra bị đau không nhẹ. Lãnh Tĩnh luống cuống, xông lên phía trước, "Có việc gì không? Để tôi nhìn xem có bị nặng lắm không?"
Lãnh Tĩnh cúi đầu, không nhìn thấy khóe miệng Địch Mặc đang dần cong lên.
Thể hiện bộ dạng nghe lời cô, nhìn thấy hai tai ửng đỏ của cô . Vành tai mềm mại nho nhỏ, thế mà xuất hiện trên người bé nhỏ thế này? Tâm tư vừa đổi, Địch Mặc thong thả mà bí ẩn nhích lại gần hơn.
Cánh tay bị đau vẫn nắm chắc không buông, Lãnh Tĩnh càng sốt ruột, "Để tôi nhìn tay anh nào, xem có bị gì không?", tức giận ngẩng đầu, sửng sốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!