Edit&Beta: Huongbb
Răng môi tách ra, Lãnh Tĩnh trán đối trán cùng anh thở, nhìn thấy vẻ nghi hoặc trong mắt anh, cô lại có chút đắc ý.
Mấy đốt ngón tay rõ ràng, bàn tay mạnh mẽ thon dài, nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi hơi sưng lên của cô hỏi: "Thật sự say?"
Cô híp mắt nhìn, thoải mái muốn thở dài
- mùi vị của anh ta cũng thật tuyệt.
Thấy cô vẫn không trả lời, Địch Mặc thậm chí hơi cúi người xuống, tránh đi môi của cô, ngửi ngay chóp mũi.
Chóp mũi chạm chóp mũi, mùi rượu dần dần lắp đầy trái tim của cả hai.
Đó là một nụ hôn khát khao không có khoảng cách, cứ như vậy mà nhẹ nhàng dịu dàng. Ngay khi cô vẫn còn ngây ngốc thì tiếng lòng nhẹ nhàng bị thức tỉnh, hai tay Lãnh Tĩnh không tự giác bám vai người đàn ông, muốn xoay người ngăn cản anh.
Cực kỳ ngoài ý muốn nhưng cô thật sự làm được. Chỉ nghe một tiếng 'Rầm' hai mắt Địch Mặc hoàn toàn choáng váng, ngay sau đó ngã tựa lên bàn. Mà cô gái trước mặt đang dương dương tự đắc mở to mắt nhìn xuống anh đang nằm dưới người cô.
Cô gái nhỏ hai chân dang rộng kẹp giữa hông anh, từ trên cao nhìn xuống. Đôi môi của cô bé nhỏ hồng xinh.
Địch Mặc chỉ lặng lẽ nhìn, trong nháy mắt đã bị mất hồn. Hai tay theo bản năng ôm lấy hông cô, chầm chậm thăm dò vào vạt áo.
Côa lại hoàn toàn không phát hiện ra, đè thấp thân thể, tiến gần đến lỗ tai anh, giọng nói mềm mại dịu dàng, "Tâm trạng chị tốt, anh nợ tiền chị, hôm nay phải trả bằng thân thể. Sau đêm hôm nay, chúng ta... tiền bạc sòng phẳng, không ai nợ ai".
"..."
"Buôn bán thế này đối với anh mà nói thì vẫn cực kỳ có lời. Nào! Cười một cái!"
Ngón trỏ ngã ngớn ngoéo cằm anh, đáng tiếc khuôn mặt của người nào đó vẫn không thay đổi.
Lãnh Tĩnh bất mãn thở dài một tiếng, tiếp tục vùi đầu làm việc. Dùng răng từ từ cắn nhẹ vào tai anh, sau đó di chuyển xuống cổ, nụ hôn lướt nhẹ qua, lướt đến xương quai xanh cắn rồi lại cắn vào nút áo anh.
Anh rõ ràng cảm nhận thân thể của cô lẫn làn môi mềm đang từ từ đi xuống, chóp mũi cô cọ cọ vào cơ bụng của anh rồi còn ha ha cười rộ lên.
Chiếc bàn cũng tương đối lớn nên không sợ bị té xuống. Lãnh Tĩnh dời xuống chút nữa, há miệng cắn dây lưng sau đó từ từ kéo xuống.
Cô giống như một cô gái còn non nớt, chăm chỉ khiêu chiến tới ranh giới cuối cùng của anh. Địch Mặc từ từ nhắm mắt lại, nghe được những âm thanh dâng lên cuồn cuộn như thủy triều trong lòng mình.
Hai mắt anh đột ngột mở to, Địch Mặc chộp ngay phía dưới hai nách cô, xách mạnh lên. Lãnh Tĩnh chỉ cảm thấy thân thể nhẹ hẩng, trán bất ngờ đụng mạnh vào cằm anh ta -------
"Ư!"
- Cô bị ăn đau rên một tiếng phát ra từ cổ họng, anh ta nhanh chóng tìm được môi cô, tay dùng lực giữ lấy gáy cô, nhìn thẳng vào mắt cô còn đôi môi ra sức phủ lên môi cô. Đó là một nụ hôn sâu và dài.
Có vẻ như bất mãn khi cô không có tiếng phản ứng nào, tay anh hơi dùng sức, Lãnh Tĩnh bị đau cắn lại anh một cái hừ hừ. Anh lại thích thú, xoay người đặt cô dưới thân mình.
Lãnh Tĩnh nhướng mày, nghênh mắt nhìn người đàn ông mang chút khiêu khích.
Địch Mặc đang nhìn cô, và cô cũng vậy. Người đàn ông trước mặt trước ánh đèn sáng bóng như phát họa sắc nét hình dáng của anh, nhưng ánh mắt của anh lại lạnh lẽo đến không ngờ. Đây cũng là điều duy nhất cô không hài lòng.
Địch Mặc cố định hai tay cô, dùng tay còn lại cởi dây cột tóc của cô. Chỉ trong nháy mắt, mái tóc bồng bềnh xõa rộng, ánh đêm từ cửa sổ chiếu lên mái tóc đen bóng trông thật quỷ dị, một phần da thịt trắng nõn mềm mại nổi bật đến mê người.
Tình cảnh này càng khiến người khác hoàn toàn muốn dủy diệt cô mặc kệ mọi trở ngại trên người cô.
Trong nháy mắt, Lãnh Tĩnh thấy được ánh mắt đỏ tươi của anh, không tự chủ rụt cổ lại, dùng hai tay chắn bảo vệ chính mình. Đáng tiếc chậm một bước, anh nắm lấy áo cô kéo mạnh----
Chiếc áo bị mở gần hết, khuy áo bị rớt xuống đất.
Cổ áo bị kéo xuống hơn phân nửa, Lãnh Tĩnh không kịp ngăn cản, lòng bàn tay anh đã mò sát đến nơi mềm mại trước ngực, tỉ mỉ vân vê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!