Chương 13: (Vô Đề)

Chúng ta quay về thời điểm một giờ trước.

Hàn Tự lái chiếc xe Gerry đến dừng trước khu giải trí, hai tay khoanh trước ngực, dựa vào cạnh xe.

Anh chờ người đang thong dong tới , bước ra từ cửa của nơi giải trí xa hoa trụy lạc. Hàn Tự nghênh đón.

Mặc dù bọn họ chưa từng gặp mặt, nhưng đã từng nghe danh tiếng của nhau.

"Hàn Tự"

"Chiêm Diệc Dương"

"Ngưỡng mộ đã lâu!"

Hai người đàn ông cũng không hỏi han nhiều, tìm một quán cà phê tương đối yên tĩnh gần đó để bàn chuyện.

Mấy giờ trước đó, cuối cùng tổng thanh tra của anh cũng liên lạc được với vị Chiêm tổng này, nhận được câu trả lời là: "Bất luận tổng giám đốc của các người danh giá cao quý tài năng thế nào hoặc đắt giá trong giới truyền thông ra sao, muốn hợp tác với chúng tôi, dùng lợi ích và báo cáo khả thi để nói…. Nếu thật có thành ý, bảo ông chủ của mấy người tự mình đến nói chuyện với tôi. Anh?

Còn chưa đủ tư cách"

Vốn là đêm nay Hàn Tự phải đi công tác, lúc nhận được điện thoại của tổng thanh tra, anh đã qua cửa kiểm soát của sân bay rồi.

Với một nhà đầu tư ngang ngược khiến người ta đau đầu thế này, anh không tự ra mặt cũng không được. Sau khi cúp điện thoại, Hàn Tự lập tức trở về, hùng hổ tới nơi này, tự mình đưa tới số liệu lợi nhuận và báo cáo khả thi.

Một giờ trôi qua, Chiêm Diệc Dương xem qua các loại báo cáo, cũng không đưa ra một câu trả lời chắc chắn nào, chẳng qua chỉ là hẹn hai ngày nữa để hai bên gặp chính thức.

Chiêm Diệc Dương trở về khu giải trí để đón vợ, hủy bỏ lịch trình nên Hàn Tự cũng dự định đi tới đó uống vài chén.

Hai người đàn ông trở lại khu giải trí, ngay khi đang đi trên hành lang tới thang máy, đã có một nhóm người bước vào thang máy, trước khi cửa thang máy khép lại mấy giây, hình như loáng thoáng nghe nói, "Cảnh sát lại kiểm tra đột xuất đúng thời điểm này cũng giúp cho chúng ta… "

Hàn Tự cảm thấy không ổn, còn chưa kịp hành động, Chiêm Diệc Dương bên cạnh đã nhanh chóng quay đầu, chạy băng băng lên lối cầu thang thoát hiểm.

Hàn Tự theo sát phía sau, quán bar của khu giải trí ở lầu bảy, anh ta vừa mới chạy lên khúc quanh nơi lầu sáu lập tức nghe được tiếng ồn ào. Bước nhanh tới, có tiếng thét chói tai cùng tiếng quát, "Đứng lại!" —–

Sau khi nghe mấy tiếng này, ngẩng đầu lên, chỉ thấy Chiêm Diệc Dương đã chạy tới lầu bảy tóm được một người phụ nữ, xoay người liền cấp tốc xuống lầu.

Ngay khi hai người chạy lướt qua người anh, Hàn Tự rõ ràng còn nghe người phụ nữ nói, "Lãnh Tĩnh vẫn còn ở đó!"

Mấy lời này làm người đứng ngoài cuộc như Hàn Tự ngẩn ra.

Lấy lại tinh thần, trước cửa quán bar thấy được người phụ nữ kia, dáng vẻ hoảng hốt đó, giống như trong ký ức mới đây của anh.

Hàn Tự chỉ cảm thấy đầu óc nóng lên, nhanh chóng xông lên phía trước, lặng lẽ túm lấy cô gái chạy điên cuồng.

Tình cảnh có chút hỗn loạn, anh dùng vai phá cửa lối ra thoát hiểm, sau đó nhanh chân chạy trốn, bên tai chỉ còn lại tiếng hít thở của người phụ nữ, tiếng giày cao gót lảnh lót gõ trên mặt sàn, cũng gõ vào tim anh.

Trốn vào một hẽm nhỏ, Hàn Tự dựa vào vách tường thở phì phò lấy lại sức.

Cô lặng lẽ rút tay khỏi bàn tay anh, cảm giác bàn tay trống rỗng, Hàn Tự ngước mắt nhìn cô, vừa đúng lúc bắt gặp được ánh mắt của cô cũng đang nhìn mình.

Cô đang nhìn anh, ánh mắt có vẻ không chắc chắn.

"Chào em" – Anh chủ động giơ tay ra giới thiệu, "Hàn Tự".

"Hàn Tự?" – Cô cau mày lặp lại, tên anh cứ như vậy lặp đi lặp lại trên môi cô.

Anh sầu não nhìn cô, yên lặng không nói.

Cô nhìn chằm chằm anh hồi lâu, dường như mới nhớ tới chuyện gì, có chút khó tin giơ ống tay áo lên, ý bảo anh nhìn lên cổ tay cô —- "Vòng tay?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!