Edit&Beta: Huongbb
Sau khi ăn tối, quay trở lại khách sạn lấy hành lý. Lúc này bóng đêm bao trùm khắp nơi, đón xe taxi dừng phía trước căn hộ một khoảng. Đi bộ vào bên trong, cổ áo mở rộng, vẻ mặt như đưa đám, cố gắng để bản thân nhìn có vẻ suy sụp.
Đang đi, ánh mắt dừng lại bóng người con gái đang ngồi trước cửa bậc thang, anh đang cố cào cào tóc mình cho nó rối tung lên.
Cứ ngơ ngẩn như vậy một hồi, tập trung nhìn lại thì ra người đang ngồi trên bậc thang đúng là đại gia Kim của anh.
Buổi chiều cô còn tự bó mình như cái bánh chưng mà bây giờ biến thành gấu bắc cực rồi. Anh yên lặng không một tiếng động tiến lại gần, mới bắt đầu nổi nóng, "Này!"
Cô ngủ gục.
Địch Mặc ngồi xổm xuống, nhìn vào mặt cô, xác định là cô không phải giả vờ ngủ say, lúc này mới lấy tay sờ trán cô. Không còn nóng sốt nữa.
Cầm lấy tay cô từ trong túi ra, chuẩn bị ôm đứng lên mới phát hiện trong tay cô đang nắm chặt điện thoại di động, là điện thoại của anh. Địch Mặc chỉ chỉ chóp mũi cô hỏi, "Cô đang chờ tôi ở đây?"
Giọng nói rất nhỏ lại bị gió thổi bay mất. Trong mơ cô thấy chóp mũi mình bị đẩy một cái, trọng tâm bị mất, đầu gục xuống nhìn giống như gật đầu. Địch Mặc thấy vậy cũng mĩm cười.
Trí nhớ của anh trước nay vẫn tốt, nhớ lại tối hôm qua cũng tại đây cô có nói với anh mật mã cửa, bước tới bấm bấm rồi sau đó mở cửa, ôm cô đi thẳng vào nhà.
Cảm giác cả người lắc lư như đang nằm trên thuyền, tay chân cũng không được thoải mái, Lãnh Tĩnh vẫn mơ màng mở mắt. Đây là lồng ngực của ai?
Lãnh Tĩnh ngơ ngẩn, không hiểu sao trong mộng mà Miss. Thời Kỳ Mãn Kinh luôn khinh thường cô sao lại biến thành người trước mắt với cơ thể rõ ràng thế này.
Nhẹ nhàng nâng mắt, theo thứ tự đập vào mắt là cổ áo, xương quai xanh, trái cổ, cằm dưới...
Nhìn thấy trái cổ cô hơi giật mình, sau đó nghe giọng nói đê mê truyền vào tai, "Cô nặng quá".
Giọng nói quen thuộc này như một đòn đánh cô về thực tại, đột nhiên ngẩng đầu.
Vì khoảng cách quá gần, cô thậm chí không nhìn hết được bao quát mấy đường nét trên mặt anh, đã vậy bao quanh cô là hơi thở của anh, bên tai còn nghe tiếng hít thở đều đều, giống như mọi thứ vừa thuộc về anh, vừa thuộc về mình.
Cuối cùng đối diện chính là đôi mắt của anh, chung quanh đều là bóng tối, ánh mắt anh lấp lánh rực rỡ... Lãnh Tĩnh cả người giật thót, từ trong ngực anh nhảy xuống.
Hai chân lúc thả xuống đất mới phát hiện cả hai đang đi trên cầu thang. Cô không kịp kêu lên, dưới chân đã bị hụt-----
Có người ôm ngang hông cô, Lãnh Tĩnh theo bản năng chống cự, "Buông móng vuốt của anh ra!"
Địch Mặc không để ý chút nào cũng không buông tay, "Muốn tôi buông tay? Có thể, bất quá trước hết cô phải nói cho tôi biết, móng vuốt hai bên hông tôi là của ai?".
Lãnh Tĩnh cúi xuống nhìn, hai cái móng vuốt đang kẹp chặt hông anh... Là của cô...
Vội vàng buông tay, đẩy anh ra, không chờ đợi chút nào chạy thẳng lên lầu. Sắp đến hành lang lầu hai, sau lưng vang lên một câu nói thong thả, "Phụ nữ đúng là loại sinh vật khó hiểu, rõ ràng là luôn chờ đợi tôi, bây giờ tôi về rồi, cô lại muốn bỏ chạy".
Anh giống như đang nói nhảm trong miệng nhưng âm thanh vừa đủ để cô nghe rõ. Lãnh Tĩnh dừng chân.
Cảm giác bị người ta vạch mặt thật không dễ chịu chút nào, Lãnh Tĩnh xoay người, đứng từ trên cao nhìn anh, "Nếu không phải vì quái nữ QQ lại có hẹn, Hồ ly chưa về nước tôi cũng không đột nhiên bị nóng đầu mới tìm anh kể khổ".
Chỉ có lầu một sáng đèn, lầu hai không mở đèn, khuôn mặt của cô gái được giấu trong bóng tối, có chút không cam lòng, có chút tức giận, có chút mất mát. Trong nháy mắt, Địch Mặc rất muốn đến gần bên cô.
Trên thực tế, chẳng qua là anh bắt được tay vịn cầu thang, âm thầm nắm chặt. Cố gắng để khuôn mặt lẫn giọng nói bình tĩnh, "Xin rửa tai lắng nghe".
"Giao dịch bằng giá, anh chia sẻ cái khó của tôi trước, tôi trả tiền cho anh"
- Cô hình như có chút do dự, giọng điệu cố ý nhấn mạnh.
"Vậy thì không thể tốt hơn"
- Địch Mặc cố gắng để bản thân có biểu hiện 'kinh nghiệm' một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!