Chương 9: (Vô Đề)

Trong đầu trống rỗng của Hồ

Nhất Hạ đột nhiên lóe lên ý tưởng: "Tôi Cha ."

"Vóc người của cha cô thật tốt." Mỉm cười.

"Quá khen quá khen." Đổ mồ hôi thẳng xuống dưới.

"Bối cảnh này... Là phòng tập thể thao tôi hay

đi dsao?" Tiếp tục mỉm cười.

"Vậy sao?" tiếp tục đổ mồ hôi xuống.

"Tháng trước ngày , tôi bàn việc làm ăn ở đó, còn

bảo cô đem hợp đồng đến, không nhớ rõ?"

Người nào quy định mỉm cười thì nhất định tựa như nụ

hoa8mới nở, nhất định phải mang theo chân thành và thiện

lương, nhất định phải tràn đầy hương thơm cảm động

lòng người? ! Hồ Nhất hạ bị nụ cười của anh làm cho cả

người ớn lạnh, trong miệng thấy đắng, đầu lưỡi thắt

lại: "Tôi, tôi, trí anhớ tôi không tốt"

"Nơi này có một cái tên, Mars—— tên tiếng Anh

của cha cô cũng giống vậy?"

Anh không cho cô chút cơ hội thở dốc, ép cô

không thể đáp, Hồ Nhất Hạ thật muốn khóc. Ban đầu xem hình

với Lãnh Tĩnh, làm gì chú ý đến cái tên? Tất

cả đều bận rộn cảm thán đường cong thon gầy nhưng bền chắc,

và những bắp thịt sờ vào chắc chắn rất thích.

Anh vẫn còn tiếp tục mở hình, cuối cùng, thật

khiến người bật cười: "Hồ tiểu thư, đừng nói với

tôi, dáng dấp của cha cô giống tôi như đúc."

Thậm chí có gương mặt y chang? ! Hồ Nhất Hạ đột nhiên

rất muốn bóp chết mình.

Chiêm Diệc Dương nghiêng mắt nhìn cô một cái:

"Cần xem nữa không?"

"Không cần không cần." Hồ Nhất Hạ lắc đầu

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!