Hồ Nhất Hạ nhìn ly nước một
cái, rồi nhìn anh.
Rồi lại nhìn ly nước, rồi lại nhìn anh.
Đang lo lắng không biết kết thúc như thế nào,
đột nhiên thấy anh khẽ nheo cặp mắt lại, ánh
sáng trong mắt, khiến người nhìn thật sự sợ, Hồ
Nhất Hạ vội vàng cúi đầu, thức thời nhận lấy ly
nước, ngửa đầu buống.
Ừng cực ừng fực, uống xong ba ngụm, quẳng cái ly xuống "pằng"một
tiếng: "Cám ơn Phó tổng, tôi, đi ra ngoài trước."
Trong lòng thấp thỏm, nói xong liền chạy ra ngoài, nào
ngờ sau lưng lập tức truyền đến một tiếng nói lành
lạnh: "Đứng flại."
Hồ Nhất Hạ lập tức ngừng chân. Cũng không 1dám quay
đầu lại.
Chỉ nghe tiếng bước chân tiến tới gần mình, không
nhanh, cũng không do dự. Đến bên người cô, cũng không
nói chuyện, cứ từ trên cao nhìn xuống cô.
Bộ dáng thong thả ung dung, nào chỉ là đáng đánh
đòn? Hô hấp ấm áp của anh phất bên tai cô, Hồ Nhất Hạ
tuyệt không thừa nhận giờ phút này, trái tim mình nhột
nhạt, khó nhịn.
Khi dễ tôi không dám quay đầu lại phải hay không? ——
Được frồi, tôi xác thực không dám quay đầu lại.
Thời khắc Hồ Nhất Hạ đang suy tính trong lòng,
anh đột nhiên giơ tay lên, như muốn ôm vai cô.
Bởi vậy, lúc này Hồ Nhất Hạ chỉ nghe thấy tiếng
tim đập ồn ào của mình. Mất ự nhiên nghiêng đầu, vừa
chống lại cằm cái cằm có vẻ kiêu căng của anh.
Quai hàm khẽ mở khẽ ngậm, lại một đoạn tần
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!