Chương 7: (Vô Đề)

Lúc này đầu lưỡi Hồ Nhất Hạ thắt

lại: "Cua —— quy tắc?"

"È hèm." Nàng Lãnh vô vị nhún vai.

Hồ Nhất Hạ cẩn thận hồi tưởng mấy phen, ba hồi

hồn thấy bộ mặt chắc chắn của Lãnh Tĩnh, nhất thời cảm

thấy giải thích này quá hợp tình hợp lý, quá không chê

vào đâu được, cô không tin cũng không được.

"Được rồi, mình thừa nhận xác thực dáng dấp của

mình là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặp

xe chở. Đàn ông không ngăn cản được mị lực của mình

đúng là bình thường."

Hồ Nhất Hạ tỏ biểu tình lâm vào trong tự

trách, nhưng mặc dù cau mày cũng không quên rắm thúi,

Lãnh Tĩnh nghe vậy, suýt nữa bị cola sặc, cũng may

Hồ đồng chí rất nhanh nhận rõ thực tế: "Nhưng canh

ta.. Không giống cái loại người sẽ trông mặt mà bắt hình

dong. Xác thực mà nói, anh ta căn bản cũng không phải là người."

Thấy cô lặp lại giằng co lâu như vậy nhưng chỉ cho ra

kết luận thế này, lúc này Lãnh Tĩnh liền hung dữ

nhào qua: "Nghiêm chỉnh mà nói!"

Hồ Nhất Hạ bị đau kêu rên, nhưng thân ở nơi công

chúng, không thể hô to gọi nhỏ, không thể làm gì khác

hơn là trầm mặc xoa trán, mặt ủy khuất nhìn về

phía Lãnh Tĩnh, trong ánh mắt tỏ ý lên án rõ ràng.

Nhưng khi đối diện bộ mặt gấp gáp của Lãnh Tĩnh, Hồ

Nhất Hạ liền cỉu xìu. Ý thức được bạn tốt lại vì mình

mà lo lắng thành ra như vậy, cô lập tức ngồi thẳng, nghiêm

nghị nói: "Được, nghiêm chỉnh mà nói."

Mỗi lần Lãnh Tĩnh tỏ vẻ đoan chánh thì sẽ

xuất hiện vẻ mặt đáng đánh đòn, thần thần bí bí

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!