Hồ Nhất Hạ tỏ vẻ như ăn phải con ruồi, trừng mắt, miệng
mở rộng, thân thể theo bản năng ngửa ra sau, vì
để cách anh mấy cm, eo cơ hồ sắp gãy.
Trước tình cảnh này, Chiêm Diệc Dương chỉ hơi nhíu mi
tâm.
Anh không vui thì biểu hiện ra rất rõ, Hồ Nhất Hạ
cũng chưa hiểu atại sao mình lại đột nhiên cảm thấy
đuối lý, tay chân đã đi trước một bước, xử lý
tóc, giật nhẹ cổ áo, thuận thuận mép váy, một cái chớp
ắt, đã sửa sang lại vẻ mặt, khôi phục đoan chánh.
Mình vội vàng đến mức sắp đứt hơi, ngẩng đầu
nhìn anh, lại vẫn là biểu tình không mặn không lạt.
Hồ Nhất Hạ lại lặng yên ca thán khí thế của
người khác quá mạnh, lại cúi đầu xuôi tay, tiếp tục
giữ vững vẻ cung kính.
Lại liếc trộm một cái, rõ ràng là tên biến thái, lại bày
ra bộ dáng hoàn toàn không quen biết với cô. Tình
huống thế nào?
Hồ Nhất Hạ lờ mờ phát giác ra, sau một
tiếng "Ôi mẹ nó", cũng không dám ra tiếng.
Anh ngược lại vẫn tự nhiên như thường, nói:
"Hồ tiểu thư, mời ngồi."
Tất cả diễn biến thế nào mà dẫn tới tình trạng
bây giờ? Cô chưa kịp phản ứng, đã hồ đồ lờ mờ vào
ngồi. Vấn đề thông lệ của phó tổng hết ức
công thức hóa, đối với Hồ Nhất Hạ mà nói, trình
độ hành hạ có thể so với khốc hình.
Phía bên kia, anh thật chuẩn bị tiến hành phỏng vấn
đến cùng: "Hồ iểu thư có hoạch định cụ thể gì đối với
kiếp sống nghề nghiệp tương ai của mình?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!