Lãnh Tĩnh đi ra từ khu mua sắm, Hồ Nhất Hạ
cắn răng nắm quyền đi sau.
Cho đến khi ngồi lên xe điện ngầm, Hồ Nhất Hạ còn
chưa có trở lại bình thường.
Hồ đồng chí bình thường gào to quen, bây giờ mới đi
làm ngày thứ nhất, nhất định có một vạc nước đắng muốn
đổ về phía Lãnh Tĩnh, hiện tại cô buồn bực như vậy,
Lãnh Tĩnh hơi khó có thể thích ứng, cũng không chọc cô.
Cứ đi như vậy, vẫn là Hồ Nhất Hạ không kềm chế
được trước, co cùi chõ đụng đụng Lãnh Tĩnh:
"Sao cậu không mắng mình?"
Lãnh Tĩnh tràn ngập đồng tình nhìn cô. Lúc này quả
thật không thể trách cô, cô đã gặp gỡ cao thủ.
"Đó là do thủ đoạn của tên đó quá cao, mới gặp ba
lần mà thôi, đã... Lãnh Tĩnh nói xong, tầm mắt
quét qua tất cả bộ vị tư mật trên người Hồ Nhất Hạ, ... A,
tự nghĩ thông suốt."
Hồ Nhất Hạ nghe vậy, nóng nảy: "Vì sao
phải nghĩ, vì sao phải nghĩ thông suốt? Cậu nói
chuyện vậy sao?"
Lãnh Tĩnh đã quen sự cứng rắn của cô, nhưng không
đại biểu những người khác chịu được, tiếng nói Hồ
Nhất Hạ vừa dứt, những hành khách uể oải khác
trong buồn xe, tất cả trong nháy mắt khôi phục
thanh tỉnh.
Lãnh Tĩnh vội vàng kéo cô ngồi xuống: "Phải, là
mình nói sai rồi, cậu đừng kích động. Ý của mình là,
người đàn ông kia chỉ kém chưa biết rõ gia tài của
cậu."
Hồ Nhất Hạ nghĩ tới sắc mặt ngạo mạn của người đàn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!