Chúng ta cùng trở về một buổi sáng trăng mờ gió mạnh.
Lãnh Tĩnh và cô đều ở Manhattan (là 1 vùng nhỏ thuộc
thành phố New York) nghỉ hè, một người thì đến các sân khấu thời trang lớn lén
lút quan sát, một người đi theo sau cái mông bạn gái xì căng đan của Hứa Phương
Chu, vào bệnh viện làm nghĩa công.
Làm nghĩa công là chuyện món khổ sai, Hồ Nhất Hạ rất
yên tâm thoải mái ngủ gật
Thật ra thì nghĩa công sơ cấp chỉ cần ở cạnh người
bệnh, đọc báo, dẫn bọn họ đi ra ngoài phơi nắng mặt trời, bảo đảm bọn họ vui vẻ
là được, bất đắc dĩ Hồ Nhất Hạ lại thích chạy loạn khắp nơi, hơn nữa còn bởi vì
gia nhập làm nghĩa công nửa chừng, cô không có ai để làm nghĩa công, cũng không
có đoàn đội cố định, đến phòng ăn giúp hai ngày, giặt mấy tấm ga giường trong
bệnh viện, lại chơi vài trò với mấy đứa bé nằm viện, buổi tối có người nhà bệnh
nhân nhờ cô trông chừng giùm, cô liền ôm chăn gối của mình vào phòng bệnh ngủ
dưới đất một đêm, qua nửa tháng, cũng cảm thấy công việc này rất mệt mỏi.
Đương nhiên là có lúc cũng không tránh được bị tố cáo,
bệnh nhân thứ nhất mà cô chăm sóc là một người Đài Loan, Hồ Nhất Hạ đánh mạt
chược Đài Loan với anh ta, cô thắng được đầy bát, nhưng tự nhiên không thể
tránh được số mạng bị anh ta khiếu nại.
Bệnh nhân cuối cùng mà cô chăm sóc là một bệnh nhân bị
tai nạn xe cộ mà hôn mê nặng, mặc dù có ba hộ công cao cấp thay phiên chăm sóc,
còn có một nghĩa công như cô giúp một tay, nhưng Hồ Nhất Hạ chưa từng thấy
người nhà bệnh nhân đến thăm, đoán chừng là người đáng thương có nhiều tiền như
lại cô đơn.
Buổi tối hai người gặp mặt ở ngoài bệnh viện, lúc ấy
Lãnh Tĩnh cũng len lén chạy vào phòng bệnh, tỷ như đêm mưa này. Hôm nay Hồ Nhất
Hạ hơi buồn bực, Hứa Phương Chu đến Manhattan rồi, lại không tìm cô. Hồ Nhất Hạ
bị Hứa Phương Chu lạnh nhạt đành tìm Lãnh Tĩnh.
Lãnh Tĩnh gặm khoai tây chiên, kéo dài cổ nhìn người
nằm trên giường bệnh trong phòng quan sát cách một tấm thủy tinh: "Ừ... Rất đẹp trai chứ sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!