Sau khi từ biệt ở sân bay, trên căn bản Hồ Nhất Hạ lại
trở về cuộc sống độc thân. Chuẩn xác hơn mà nói, là bởi vì người khác quá bận
rộn, cô có chồng cũng giống với không có
Nhưng đợi cô muốn xếp mình vào trong hàng ngũ "cô
nàng độc thân" lần nữa thì lại bị người khác đánh về thực tế.
Pháp bảo thứ nhất của người khác —— tin nhắn.
Đêm dài đằng đẵng, Hồ Nhất Hạ một thân một mình ở nhà
nhận được một tin nhắn, phát ra từ người khác tối nay không có thời gian về
nhà, mà ngủ ở công ty: "Đang làm gì?"
Hồ Nhất Hạ vội vàng bấm chữ: mới vừa bấm xong mấy chữ
"Em ở nhà nấu mì ăn liền", Hồ Nhất Hạ lại suy nghĩ một chút, bôi bỏ,
sửa lại: "Em ở quầy rượu cua trai đẹp."
Người khác rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng ——
Hôm sau Hồ Nhất Hạ liền hết kỳ nghỉ đông, cô mới vừa
về công ty, ôm văn kiện êm đẹp đi trên hành lang, lại không có dấu hiệu nào gặp
phải tập kích.
Móng vuốt không biết từ đâu vươn ra bắt lấy cô, đảo
mắt liền kéo cô vào phòng họp bên cạnh, tiếng kêu sợ hãi của cô mới vừa vọt tới
cổ họng, liền bị người khác dán vào cửa cho một nụ hôn nóng bỏng
Cửa phòng họp bị lưng của cô đụng vào nên đóng lại,
môi mỏng lành lạnh giống như kem này khiến cô nghĩ tới một người, giương mắt
nhìn, quả nhiên ——
"Tối hôm qua đến quầy rượu rồi hả ?" Chiêm
Diệc Dương buông môi cô ra.
Hồ Nhất Hạ thở hổn hển, mặt đỏ rần: "Đúng!"
Anh không nói lời gì, cúi đầu tiếp tục.
Cái miệng bị hôn liên tiếp kháng nghị: "Hội nghị
thường kỳ sắp bắt đầu... Ưmh, anh... Anh mau buông ra, em phải phụ
trách chuẩn bị tài liệu cho hội nghị!"
Hai môi buông lỏng ra, thân thể của anh lại như cũ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!