Hồ Nhất Hạ sửng sốt một hồi lâu, đột nhiên nhào qua
béo mặt của anh.
Cảm xúc hết sức chân thật, không giống đang nằm mơ.
Một giây sau khi lâm vào sa sút tinh thần lần nữa, cô
tỉnh lại lần nữa như gió lốc, đoạt lấy giấy hôn thú lăn qua lộn lại kiểm tra,
không để ý tới gương mặt càng lúc càng âm trầm của anh.
Giấy hôn thú nhìn ra hình ra dáng đàng hoàng, không
giống giả.
"Anh đã nói tin tức này với ba mẹ vợ." Chiêm
Diệc Dương đột nhiên nói.
Hồ Nhất Hạ "Xoạt" nâng mặt lên, không thể
tưởng tượng nổi nhìn gương mặt có vẻ vô hại trước mặt, nghe anh nói tiếp:
"Buổi tối chúng ta cùng nhau trở về nhà họ Chiêm ăn cơm. Đến lúc đó lại
chính thức tuyên bố tin tức này với mọi người."
"Việc này..." Lặng lẽ ngước mắt nhìn
anh, thuận tiện nuốt nước miếng một cái, "Em có thể đổi ý không?"
Hồ Nhất Hạ cẩn thận từng li từng tí chờ phản ứng của
anh, chỉ thấy khóe miệng anh dần dần nở một nụ cười ác độc: "Không
thể."
Hồ Nhất Hạ giận dữ, hất giấy hôn thú ra nhảy xuống
giường, chỉ vào mũi của anh hùng hùng hổ hổ: "Tên gạt cưới này! Tôi...
Tôi..."
Cô nói không được nữa, bởi vì Chiêm Diệc Dương nhẹ
nhàng linh hoạt nắm lấy ngón tay cô, khoan thai nhận lấy câu chuyện: "Em
muốn như thế nào? Kiện anh?"
"..."
"Em nhẫn tâm nhìn anh ngồi tù?"
Này này này... Người đàn ông này quá vô sỉ! Trong
tiềm thức của Hồ Nhất Hạ có một thanh âm đang không ngừng nhắc nhở mình: có cái
tội danh gạt cưới này tồn tại không cũng không rõ, nhưng đừng bị người này lừa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!