Được mời rượu, Hồ Nhất Hạ lại không dám nuốt, bắt đầu
uống chút chút, Chiêm Diệc Dương ở đối diện chống cằm nhìn cô, Hồ Nhất Hạ hơi
không xác định, là tác dụng của rượu cồn, hay là đôi mắt không hề chớp của anh
khiến cho mình say.
Điện thoại anh để trên bàn bắt đầu rung, Chiêm Diệc
Dương quay xem người gọi, không để ý, Hồ Nhất Hạ đưa mắt nhìn lại anh, còn nói
đớt: "Anh... làm, làm gì không nhận?"
Lúc này anh mới không cam không nguyện nghe, đối
phương tựa hồ rất gấp, thanh âm rất lớn, cả Hồ Nhất Hạ cũng nghe người nọ đang
nói cái gì, "Chú rễ cũng bắt đầu nâng cốc chúc mừng rồi, cậu trốn đi đâu?
Mau trở về hội trường chính đi."
Chiêm Diệc Dương: "Sẽ tới." Nói xong lại
trực tiếp tắt máy.
Hồ Nhất Hạ say lảo đảo chuẩn bị đứng dậy, bị anh tiếp
được. Hồ Nhất Hạ nấc rượu: "Không qua?"
Toàn bộ đáp án của anh viết ở trên gương mặt đạo mạo
ngang nhiên. Hồ Nhất Hạ chà chà lỗ mũi ngồi trở lại, thở dài, trong lòng nghĩ:
quỷ nói láo!
Ánh mắt Chiêm Diệc Dương nhàn nhạt, xẹt qua mặt của
anh: "Hiện tại anh chạy tới, trường hợp rất có thể mất khống chế, nói láo
mới là phương pháp tốt cho cả hai: hiểu?"
Kỳ quái, mình đang nghĩ cái gì anh cũng biết, còn
không để cho người ta sống sao? Hồ Nhất Hạ không cam lòng bĩu bĩu môi, cúi đầu
hớp một ngụm rượu: "Người mù đều có thể nhìn ra ngoài gái Tây giả không
mấy vui lòng, đặc biệt là khi nhìn thấy hai ta, trong mắt cô ta liền có ba chữ
– cẩu nam nữ. Em dễ dàng sao, vì ăn miếng thịt bò bít tết của cô ta, còn phải
chịu ánh nhìn gian trá của cô ta!"
Anh cười cười.
"Cười cái gì cười? Không cẩn thận lượm đồ người
ta đã dùng, mi biết lão nương tổn thương cỡ nào không?" Nói xong, vẫn thật
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!