Nếu như không phải bởi vì nhìn thấy người khác
giương nanh múa vuốt trong kính chiếu hậu, Chiêm Diệc
Dương rất khó liên tưởng cô gái nhếch nhác trong mưa
này với cô gái dữ dằn kiêu ngạo ngày đó.
Quẹ xe, thắng xe, hạ cửa sổ xe xuống, động tác làm
liền một mạch, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của người phụ nữ
này, Chiêm Diệc Dương cảm hấy thú vị.
Cô sững sờ xong, lúc này lộ ra sắc mặt hung ác,
chợt mở cửa xe ngồi lên ghế trước, cả người đều
ước, chân thì đầy bùn, không chút hách khí cọ cọ
lên đệm ghế.
Nhìn dấu chân thảm không nỡ nhìn trên tấm thảm
trắng, trong lòng Hồ Nhất Hạ sảng khoái hơn nhiều,
đại công cáo thành, đang ngẩng đầu, đúng lúc đụng
phải tầm mắt xuyên qua kính chiếu hậu canh chừng
cô của người đàn ông kia.
Anh cứ trầm mặc nhìn những hành động mang tính
trả thù của cô, cơ hồ 5là ngầm cho phép. Bản
năng nói cho Hồ Nhất Hạ biết, người đàn ông này không phải
hiền lành, tại sao mình bị ma quỷ ám dảnh lên xe của
anh ta?
Lúc này ngồi nghiêm chỉnh: "Gần đây có xe
điện ngầm, cám ơn."
Người đàn ông này chỉ nghe không nói, nghe vậy
càng tăng tốc hơn, dáng vẻ giống một tài xế vô
cùng tốt. Nhưng xe càng chạy, Hồ Nhất Hạ càng thấy
có cái gì không đúng, đang đưa cô đến chỗ xe điện ngầm
à?
Cô đang muốn mở miệng bảo anh dừng xe, xe cũng đã
ngừng trước một bước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!