Hồ Nhất Hạ thổn thức xong rồi, quay đầu nhìn lại,
người khác còn duy trì thế đứng cao lớn ở bên giường, chỉ là vẻ mặt càng nặng
nề hơn.
Lúc này cô mới phát giác khác thường, có chút không
xác định vì sao mặt anh lại thối, không thể làm gì khác hơn là giật nhẹ quần
của anh. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng, liền bị Chiêm Diệc Dương bắt lấy cổ
tay.
Anh tựa hồ hơi thống khổ, nắm vô cùng dùng sức, cổ tay
Hồ Nhất Hạ hơi đau: "Làm gì? !"
Chiêm Diệc Dương rũ mắt ngó ngó cô, bộ dáng thì cứ như
đang muốn nói lại thôi. Cho đến một dòng máu mũi lặng lẽ trợt xuống, anh mới
cắn răng toát ra hai chữ: "Bệnh viện..."
Một giờ sau ——
Bệnh viện, khoa chỉnh hình.
Bác sĩ phân tích ảnh X quang, kết luận chẩn đoán bệnh
là: "Sống mũi bị gãy."
Chiêm Diệc Dương bị người hại lại có vẻ mặt thoạt nhìn
vô cùng bình tĩnh, Hồ Nhất Hạ là đầu sỏ gây nên lại xanh mặt, đứng ở bên cạnh
anh, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Chiêm Diệc Dương đang chuẩn bị hỏi thăm bác sĩ, liếc
thấy con rùa đen rút đầu bên cạnh đang lúng túng thắt đầu ngón tay, bật cười,
"Đi mua đồ ăn sáng cho anh đi, anh đói bụng."
Vừa nghe anh nói như vậy, Hồ Nhất Hạ cuống quít ngẩng
đầu lên, ngó ngó anh như được đại xá, quả quyết bay đi.
Mới vừa "bay" đến cửa phòng, chỉ nghe thấy
hai y tá trẻ tuổi kề tai nói nhỏ ở chỗ không xa: "Tôi đoán, là vợ chồng
son gây gổ, nữ hung ác, liền đá gãy sống mũi của bạn trai."
Hồ Nhất Hạ: o_O"
"Chậc chậc... Quá độc ác! Gương mặt anh tuấn
như vậy, sao cô xuống tay được... Không đúng, xuống chân được?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!