Cõi đời này có thể nói hai chữ "Lên xe"
phong cách như vậy, thật giống như lên là cỗ xe thể thao cao cấp mà không phải
xe đạp, có lẽ chỉ có người đàn ông trước mặt này thôi.
Hồ Nhất Hạ hồ nghi, tỉ mỉ quan sát xe này, lại tỏ ra
nhẹ nhàng: "Anh xác định anh sẽ không đạp xe đạp chở em vào trong rãnh c
chứ?"
Người họ Chiêm hiển nhiên không có ý định giải thích
với cô, cười, cực dối trá: "Hiện tại anh lấy thân phận cấp trên ra lệnh
cho em, lên xe."
"Nói như vậy, té bị thương thì coi là tai nạn lao
động?"
"È hèm."
Hồ Nhất Hạ bất đắc dĩ, đặt mông ngồi xuống, đôi tay vòng
ra trước, ôm ngang hông của anh, tuyệt không khách khí. Sống lưng Chiêm Diệc
Dương cứng đờ, sửng sốt hai giây mới giẫm bàn đạp, nghênh ngang rời đi.
Người họ Chiêm chạy không tính nhanh, nhưng rất ổn,
ngoài mặt vẫn là thân hình cao lớn, khí thế tinh anh, nhưng sống lưng cứng ngắc
lại tỏ rõ anh là người mới học.
Hồ Nhất Hạ chưa từng thấy bộ dáng thận trọng của anh,
biết mình sẽ không có nguy hiểm tánh mạng, cô bắt đầu không thành thật rồi, cặp
chân lúc ẩn lúc hiện, bắt đầu cà cà lưng anh, vẫn không quên nhạo báng:
"Cấp trên đại nhân, ngài chạy xe đạp đi làm việc gì?"
Chiêm Diệc Dương bởi vì cô ở phía sau quấy rối, nên
giọng nói thật công khai đường hoàng như bất kỳ người đàn ông nào khi yêu,
"Công việc duy nhất hôm nay: hẹn hò."
Hồ Nhất Hạ lung lay nửa ngày không chiếm được đáp lại,
cũng mệt mỏi, thứ nhất tự biết không thú vị, thứ hai gió này quả thật lớn, thổi
vào khiến cô hận không thể chạm vào thịt của người họ Chiêm để chiếm chút nhiệt
độ.
Nhưng ngại vì hình tượng vấn đề cá nhân, ngại chui vào
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!