"Đing" một tiếng, thang máy đã tới lầu một
khi cả hai phe vẫn không phản bác được.
Mắt thấy cửa thang máy mở ra, mắt thấy anh không chậm
trễ chút nào bước ra một bước, Hồ Nhất Hạ luống cuống, anh rời đi như vậy đã
nhiều lần lắm, trong đầu cô cơ hồ tạo thành phản xạ hình cung, theo bản năng
muốn xông lên bắt lấy cánh tay anh, mặt dày mày dạn cầu xin anh.
Nhưng lần này, Hồ Nhất Hạ đành nhịn kích động cầu xin
tha thứ, giận dỗi nhìn chằm chằm vào anh: "Hứa Phương Chu! Nếu như bây giờ
anh đi, chúng ta sẽ không còn là bạn bè!"
Hứa Phương Chu nghe vậy, bước chân dừng lại một giây,
một giây đó nhịp tim Hồ Nhất Hạ như ngừng lại, dù anh chỉ quay đầu lại liếc
nhìn cô một cái, cô sẽ không để ý gì cả, sẽ...
"Bạn bè?" Hứa Phương Chu từ từ nhai hai chữ
này, lại cười, "Tôi có tư cách gì làm bạn với Hồ đại tiểu thư?"
Hứa Phương Chu vẫnđi, để lại cho cô chê cười trước nay
chưa có, vẻ mặt giống như nhìn một tia hy vọng của Hồ Nhất Hạ, hoàn toàn cứng ở
trên mặt.
Thang máy vững vàng đi lên, cô gái dùng đôi tay che
mặt núp ở trong góc trở thành một cảnh vô cùng quái dị, hai vị khách vào thang
máy ở lầu một không nhịn được kinh ngạc, liên tiếp nhìn lại, không ngờ cô gái
này đột nhiên ngẩng đầu lên gầm một câu như bão tố: "Nhìn cái gì vậy? Chưa
thấy phụ nữ khóc à?"
Cô vừa nói vừa nâng cánh tay lên, lau loạn nước mắt
nước mũi, hai người khác cả kinh vội vàng nghiêng đầu, không nhìn thẳng nữa.
Hồ Nhất Hạ hít hít mũi, lấy điện thoại di động ra,
dùng mặt di động làm gương, nhìn thấy mắt của mình đỏ như thỏ, phấn son cũng
phai rồi, cả người thê thảm không nỡ nhìn.
Tất cả đều hư rồi...
Vì một chút mặt mũi cuối cùng, tuyệt không thể phá vỡ
hình tượng của mình ở trước mặt Chu nữ sĩ, nhưng thanh âm của cô vừa nghe liền
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!