Liếc mắt thấy gương mặt nghiêm túc của anh, Hồ Nhất Hạ
sợ tới mức cười lên: "Lãnh Tĩnh không thể nào bán tô
Chiêm Diệc Dương cũng không ép cô xuống xe, dựa vào
cửa xe, giữa hai lông mày viết nhất định phải được: "Vậy nếu như cô ấy
thật giúp anh không giúp em thì sao?"
Thừa số hiếu chiến bên trong Hồ Nhất Hạ bị treo lên
thật cao, lúc này tốn hơi thừa lời sèn soẹt: "Vậy chị lập tức đi đăng ký
với cậu! Chị cũng giúp cậu trả 9 đồng tiền chi phí!"
Chiêm Diệc Dương mím môi nghiêng mặt về một bên, khóe
miệng có đường cong nâng lên; Hồ Nhất Hạ tin chắc cách mạng hữu tình của mình
và Lãnh Tĩnh bền chắc không thể gãy, vẫn bắt chéo chân, tỏ vẻ đại gia hơn ai
khác, ngồi xem anh thảm bại như thế nào.
Chỉ tiếc cô nói xong không tới nửa phút, một chiếc xe
nhỏ vàng óng thắng gấp ở đường xe đối diện.
Nghe tiếng thắng xe, Hồ Nhất Hạ vô vị liếc một cái,
trong nháy mắt liền từ đầu ngón tay cương đến đầu ngón chân.
Chỉ còn lại cặp mắt cử động —— thẳng tắp nhìn người từ
trên xe xuống rất là vui vẻ chạy về phía Chiêm Diệc Dương, đôi tay dâng lên thẻ
căn cước.
Hai ngón tay Chiêm Diệc Dương đang kẹp thẻ căn cước
của cô lắc lắc trước mắt cô, một khắc kia, Hồ Nhất Hạ nhất thời sinh ra một
loại xung động tự đâm hai mắt, cái gì gọi là họa từ miệng, cái gì gọi là một
câu thành sấm?
Là cái này...
Chiêm Diệc Dương còn không chịu thả cô, gương mặt tỏ
vẻ xin lỗi: "Thật ngại quá, phiền em trả tiền rồi."
Dáng vẻ đáng đánh đòn này của anh thật khiến người ta
không còn lời nào, Hồ Nhất Hạ trừ cười khan, vẫn là cười khan, quả quyết phân
tích tình thế địch ta, lại lườm Lãnh Tĩnh rõ ràng tỏ vẻ không liên quan một
cái, Hồ Nhất Hạ quyết định thật nhanh, không nói hai lời liền túm Lãnh Tĩnh lên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!