Lúc Hồ Nhất Hạ ngẩng đầu lên, anh đã khôi phục biểu
tình sóng nước chẳng xao thường ngày, đẩy cô đi ra ngoài: "Cái gì cũng
đừng nói, cái gì cũng đừng nghĩ, tiệc rượu kết thúc anh sẽ tới tìm em."
Bộ dạng không mặn không lạt này, cực kỳ giống những
người đàn ông xấu gây ra mạng người lại không chịu phụ trách trong tin tức xã
hội, tim Hồ Nhất Hạ thấy nhất thời lạnh nửa phần, ngay sau đó cô lại bị phản
ứng của mình làm sợ —— thật sự là mâu thuẫn.
Đầu đầy dấu chấm hỏi và chấm than trở lại trong phòng,
nhìn sang mọi nơi, Hứa Phương Chu cũng đi mất rồi. Chỉ đành phải than một câu:
đàn ông a! Khi cô cần bọn họ, bọn họ chết ở đâu cả rồi?
Cắn răng nghiến lợi đều không giải hận, đành ôm ô mai
buồn bực cuồng ăn, trong dạ dày khó chịu hơn nữa cũng không ngừng miệng, cho
đến khi tiệc rượu sắp kết thúc, Hứa Phương Chu xuất hiện lần nữa ——
Luôn khoan thai tới chậm, Hồ Nhất Hạ trừ vẻ mặt đưa
đám, không còn phương pháp ứng đối.
Thấy anh đến gần, trong lòng cô vội vàng tính toán,
làm như thế nào cự tuyệt anh? Nhưng Hồ Nhất Hạ còn chưa kịp mở miệng, anh đã áy
náy cực kỳ nói: "Lát nữa Ngải Thế Thụy tiên sinh muốn họp, cấp bậc phó tổng
cũng phải tham gia, anh không có biện pháp..."
Hồ Nhất Hạ sửng sốt, lập tức liên tưởng tới bóng dáng
vội vàng rời đi vừa rồi của người họ Chiêm, thật không biết nên khóc hay nên
cười: "Như v
"Vậy, hẹn lại lần sau?"
Không biết từ khi nào bắt đầu, Hứa Phương Chu luôn đặt
cô ở vị trí cuối. Trường học có chuyện, xã đoàn có chuyện, giáo sư có chuyện,
trong nhà có việc... Hồ Nhất Hạ đã sớm thấy nhưng không thể trách, miễn
cưỡng cười cười: "Anh bận cứ đi, em sẽ tự về nhà."
Lúc này cô cũng không cần chờ đến tiệc rượu kết thúc,
trực tiếp giỏ xách đi.
Thang máy sắp đến lầu một thì điên thoại di động của
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!